Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 731: Chương 731

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Các giáo viên của lớp học bổ túc này cũng liên tục nhanh chóng trở về, trường luyện thi mau chóng đi vào trạng thái hoạt động trở lại, sau khi kỳ nghỉ đông kết thúc, lớp học bổ túc tiếp theo cũng nhanh chóng ghi nhận đông đủ số học sinh đăng ký.
Đặc biệt là lớp luyện thi đại học, lại còn có vài người đăng ký lần thứ hai, bọn họ đều cảm thấy ở đây giảng dạy đặc biệt tốt cho nên muốn củng cố nhiều thêm một chút.
Tuy học phí thật sự cao. Nhưng trong hoàn cảnh điều kiện cho phép, rất nhiều người vẫn muốn nỗ lực một chút.
Học lại thêm một lần cũng là tăng thêm một lần nắm giữ tri thức.
Mà tự trong lòng Bảo Châu cũng hiểu rõ, cô không thể vĩnh viễn dựa vào kiến thức và kho đề có sẵn trong máy tính bảng, cô vẫn phải cố gắng nỗ lực nhiều hơn nữa, cho nên ngoài những lúc đi học, cô cũng đi học hỏi thêm ở bên ngoài, bản thân không ngừng nỗ lực học tập, đúc kết các loại đề và kinh nghiệm.
Dường như mỗi ngày, mọi người đều có thể nhìn thấy cảnh tượng cô vội vàng làm rất nhiều việc, ngay cả bạn học cùng lớp cũng đều bị cô thu hút.
Mọi người đều là người với nhau mà tại sao cô có thể có sức lực và tinh thần như vậy nhỉ?
Mọi người cảm thấy nghiêm túc đi học rồi còn nhốt mình trong thư viện đã là quá sức lắm rồi, vậy mà Điền Bảo Châu còn có thể gánh vác được cả trường luyện thi.
Phải biết rằng, cô làm hiệu trưởng phần lớn mọi chuyện đều phải tự tay làm lấy.
Ấy vậy mà, mỗi ngày cô vẫn còn sức lực và tinh thần minh mẫn, bọn họ đều hoài nghi là cô không cần ngủ.
"Điền Bảo Châu, em mau tới đây một chút.
Hôm nay lúc vừa tan học, chủ nhiệm lớp bọn họ đã tới đây, Bảo Châu đang muốn thu dọn cặp sách để nhanh chóng chạy đi thì đã bị chủ nhiệm lớp gọi lại.
Cô nghi hoặc một chút, tuy nhiên vẫn nhanh chóng chạy đến: "Thầy chủ nhiệm có chuyện gì vậy a?"
Chủ nhiệm lớp cười nhìn cô, nói: "Em cũng không biết là chuyện gì thì làm sao thầy biết được?" Bảo Châu: "Hả, thầy không biết? Không phải là thầy tìm em......"
Chủ nhiệm lớp: "Không phải thầy tìm em, là trưởng khoa tìm em, còn có một giáo viên trường đại học công an Cát Tỉnh"
Bảo Châu: "Hả?"
Nghe xong lời này cô thật sự rất hoang mang.
Chủ nhiệm lớp thấy dáng vẻ khó hiểu của cô, nói: "Em không phải người Cát Tỉnh à? Em không biết chuyện gì sao?"
Bảo Châu lắc đầu, cô thật sự không biết.
À không đúng, Bảo Châu đột nhiên nghĩ đến một chuyện gì đó, nói: "Em giúp học sinh trường bọn họ làm bài tập, có khi nào là chuyện này không?"
Chủ nhiệm lớp: "? ??"
Trong khi nói chuyện, hai người cũng cùng nhau đi tới văn phòng, ngoài trưởng khoa ra còn có một người đầu tóc hoa râm, khuôn mặt kiên nghị, người này xụ mặt, trông rất nghiêm túc.
Bảo Châu bước vào đầy khách khí: "Em chào thầy"
......
Người thầy này nhìn chằm chằm cô, chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng cũng bị Bảo Châu nhìn ra được, cô nở nụ cười ngọt ngào vô hại.
"Thưa thầy, thầy tìm em đến đây là có chuyện gì sao?" Giọng nói cô mềm mại, nhẹ nhàng như một con cừu non.
Trưởng khoa: "À, bạn học Điền lại đây ngồi đi, để thầy giới thiệu với em, đây là thầy Lý ở đại học công an Cát Tỉnh, thầy Lý đã xem qua bảng tổng kết của em về một ít hình thức lừa gạt cho nên đến đây để nói chuyện với em"
Trưởng khoa............ Thật sự thấy khó hiểu, không phải cô học khoa kinh tế sao? Tại sao còn có thể tổng kết hình thức lừa gạt? Thế này không phải vượt xa phạm trù quá rồi sao?
Tuy trong lòng không ngừng phun tào, nhưng trên mặt vẫn tươi cười.
Thầy Lý cũng nói: "Bạn học Điền, chào em, thầy trực tiếp đến đây để tìm em, thật sự là mạo muội quá."
Bảo Châu nhẹ nhàng hỏi: "Lẽ nào em giúp bạn làm bài tập nên bị xử phạt sao ạ?"
Thầy Lý hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó nói: "Bạn học này thật là biết nói giỡn. Chúng tôi cảm ơn em còn không kịp kia mà" Ông vẫn tươi cười nhìn chằm chằm vào Điền Bảo Châu từ trên xuống dưới Đại khái là do bình thường ít khi cười nên bây giờ tươi cười cũng có chút cứng đờ. Ông nói: "Em ngồi đi, thật ra lúc trước thầy cũng muốn tìm bạn học Điền đây để tán gẫu một chút.
Nhưng mà nghĩ lại gần đây sẽ tới thủ đô công tác cho nên mới trực tiếp đến đây. Rốt cuộc, nói qua điện thoại cũng không rõ, vẫn là nên gặp mặt nói trực tiếp sẽ tiện hơn"
Ông ấy lại nhìn Bảo Châu, Bảo Châu chỉ ngoan ngoãn đặt hai tay trên đầu gối, cô gái này thoạt nhìn chính là một học sinh đơn thuần đáng yêu.
Tuy nhiên bản thân ông đã làm công tác trinh sát rất nhiều năm, khả năng nhìn người đương nhiên cũng không giống những người khác.
Đôi tay cô này vẫn luôn cáu véo cái quần. Nhưng thật ra cô không hề khẩn trương. Thầy Lý nhận ra đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, ánh mắt cô không hề hồi hộp tí nào.
Lúc vừa nhìn thấy, ông cảm thấy người này không phải người có thể viết ra báo cáo như vậy trong tưởng tượng của ông.
Nhưng rất nhanh sau đó, ông lập tức phán đoán, đây là cô gái này đang muốn thể hiện một hình tượng khác.
1041 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận