Đây là cách thức nói chuyện cổ truyền của nhà các người, tự mình khen ngợi mình trước.
Hiện tại nhìn Thích Ngọc Tú lạc quan và tự tin như vậy, thật sự rất khó tưởng tượng được trước kia cô ấy không phải như thế này, ông Lôi: "Tôi nghĩ, người cô gặp được nhất định là người rất tốt, nên cô mới tốt như vậy. Không biết, có thể giới thiệu cho tôi quen hay không?"
Thích Ngọc Tú quyết đoán lắc đầu, mang theo vài phần hoài niệm mà nói: "Không được, cô ấy không còn nữa"
Không phải, là còn chưa sinh ra.
Cũng không biết, lúc ấy bọn họ biến mất không còn xuất hiện nữa, Khương Việt sẽ thế nào? Có khổ sở lắm không?
Rốt cuộc, bọn họ cũng là bạn bè tốt của nhau.
Thích Ngọc Tú rơi vào trầm tư, ông Lôi cũng không quấy rầy cô, ông khoác áo khoác rồi nhìn bông tuyết rơi xuống, nói: "Cả đời này, luôn có vài người tới rồi biến mất..."
Thích Ngọc Tú: "Ngài còn rất yêu đời.
Ông Lôi: "Đây là lần đầu tiên có người hình dung tôi như vậy, tôi ăn đến hai chén cơm?
Thích Ngọc Tú bật cười: "Vậy chính là ngài chiếm tiện nghi, tay nghề của dì Trương nhà tôi không tồi đâu"
"Quá tốt!"
Thích Ngọc Tú: "Đi thôi, tôi đỡ ngài vào trong, bên ngoài lạnh lắm"
Ông Lôi: "Khải Uẩn bọn họ......"
Thích Ngọc Tú: "Chơi mạt chược rồi, tôi đỡ ngài qua xem.
Ông Lôi: "Được"
Thích Ngọc Tú: "Nhưng mà tôi phải nói trước với ngài, mấy đứa này mà chơi bài là không nên đầu a."
Ông Lôi: "? ??"
Thích Ngọc Tú: "Ngài không biết đâu, bọn họ lải nha lải nhải suốt thôi.
Nói là nói như vậy nhưng Thích Ngọc Tú lại cười, cô cũng không coi đó là chuyện gì phiền phức, ngược lại cảm thấy rất náo nhiệt.
Ông Lôi: "Khải Uẩn cũng như vậy sao? Không phải nó rất trầm ổn bình tĩnh sao? Sao nó lại có thể chơi thua được chứ?"
Người này mặc kệ là gặp phải chuyện gì đều ít khi nói cười, vẻ ngoài trông vô cùng bình tĩnh.
Hơn nữa Khải Uẩn rất thông minh, mấy lão già bọn họ đôi khi cùng nhau đánh bài, Khải Uẩn còn xem giúp họ, như vậy có thể nhìn ra anh rất lợi hại.
Khóe miệng Thích Ngọc Tú run rẩy một chút: "......
Cô ấy nói: "Ngài đúng là rất xem trọng nó.
Bảo Sơn rất lợi hại nhưng Bảo Châu và Bảo Nhạc cũng không kém. Hơn nữa bọn họ đều cùng nhau lớn lên, ăn ý lại hiểu biết lẫn nhau, vậy đương nhiên là sẽ "giết nhau" lợi hại. Đánh bài Poker họ còn nói nhiều, nếu là chơi mạt chược thì mỗi người đều muốn thắng, Thích Ngọc Tú có thể dự đoán được người đáng thương chỉ có mình Lý Kiến Kỳ. Quả nhiên cô ấy vừa mới rời khỏi trong chốc lát thì khi trở về đã thấy Lý Kiến Kỳ thua ba lần.
Thích Ngọc Tú: "...... Quả nhiên.
Lý Kiến Kỳ: Đây là tại sao chứ? Nhưng mà cũng may ở đây còn có một Lý Kiến Kỳ không tồi nên mọi người chơi vô cùng náo nhiệt. Ăn tết mà tất nhiên là phải náo nhiệt như vậy mới thú vị.
"Buổi chiều các em tính làm gì?"
"Mua pháo đốt ạ. Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc đồng thanh đáp lời.
Mấy người bọn họ nghĩ đến khi còn nhỏ ăn tết đốt pháo, nhịn không được mà nở nụ cười, lúc ấy bọn họ chỉ có thể lén lút, bây giờ thì không cần nữa.
Bảo Châu: "Em đã mua rất nhiều nhưng em cảm thấy vẫn không đủ.
"Chúng ta lại đi mua thêm"
"Được ạ."
Trước kia cách đây vài thập niên, lúc ông Lôi ăn tết thì căn bản đều cô đơn quạnh quẽ, tuy bọn họ đều là người Trung Quốc nhưng mấy đứa con đều lớn lên ở nước ngoài, chúng cũng không coi trọng Tết Âm Lịch nên chỉ gặp mặt một lát là lại đi mất, bọn họ chỉ thích vui chơi với bạn bè của mình.
Nhưng lần này tới đây ăn tết, vốn dĩ ông Lôi chỉ muốn cho cháu trai vui vẻ nhưng lại không nghĩ tới, bản thân ông cũng vui sướng chẳng kém gì Bảo Sơn.
Năm mới là ngày lễ rất quan trọng, nhà nhà đều vô cùng náo nhiệt, mấy ngày nay ông cũng đã học theo không ít, vốn dĩ ông cho rằng bản thân phải quên đi những việc phải làm trong ngày Tết Âm Lịch, càng không cảm nhận được mùi vị của năm mới.
Nhưng bây giờ đây hồi ức đã lập tức quay trở lại.
Ông cảm thấy ăn tết quả nhiên là thời khắc vui sướng nhất trong một năm.
Lúc bọn họ ở nước ngoài không có dán giấy đỏ trên song cửa sổ, càng không nấu cá hay cắt trái cây Đến nỗi đốt pháo và chơi mạt chược xem liên hoan tiệc tối Tết Âm Lịch thì cũng không có. Mà mấy đứa trẻ này cứ ríu ra ríu rít, còn đi ra ngoài đốt pháo càng khiến ông cảm thấy sung sướng cực kỳ.
Ông thích nhất là náo nhiệt như vậy.
Đừng nói là ông Lôi mà ngay cả lão Quan - quản gia của ông cũng như vậy, vui đến nỗi cười không khép miệng được, khóe miệng nhếch lên mà không hạ xuống được, quả thật là cực kỳ vui vẻ.
Như vậy mới đúng là ăn tết chứ.
Năm mới này nhà bọn họ thật sự cực kỳ náo nhiệt, vốn dĩ mấy mẹ con Thích Ngọc Tú ở nhà, tuy cũng náo nhiệt nhưng lại ít người. Nhưng năm nay thì đã khác, nhà họ có rất đông người, đợi đến sáng thứ sáu còn có cả nhà anh cả, cả nhà Thích Ngọc Linh thêm cả nhà Đại Sơn đều tới rồi, lúc đó sẽ càng náo nhiệt hơn nữa.
1013 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận