Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 590: Chương 590

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
"Vậy chúng ta học tới mấy giờ?" Có bạn học đưa ra nghi vấn.
Bảo Châu trả lời: "Ít nhất là 9 giờ?"
Ít nhất...... 9 giờ sao? Mọi người khiếp sợ nhìn cô, Bảo Châu nói: "Mới 9 giờ mà thôi, trở về sưởi ấm giường rồi rửa mặt ngủ, một tiếng cũng đủ rồi. 10 giờ ngủ cũng không phải là khuya.
10 giờ ngủ mà còn không muộn sao?
Mọi người nhìn Bảo Châu có chút không biết phải nói gì.
Bảo Châu chớp mắt, nghiêm túc hỏi: "Các cậu có nghĩ tới tương lai không? Tớ biết, đại đội chúng ta đều có thanh niên trí thức bắt đầu học tập rồi. Bọn họ ban ngày còn bận công việc, buổi tối học đến 11 12 giờ là bình thường. Mọi người còn không biết có thể thi hay không mà còn phải học muộn như vậy, chúng ta là học sinh cấp ba mà lại không nỗ lực sao? Nói ra không thấy mất mặt sao?"
Thiếu niên mà, điều khó nghe nhất chính là mình không bằng người khác.
Bọn họ chính là học sinh cấp ba, lập tức không phục: "Bọn họ học được đến 11 12 giờ, chúng ta cũng không phải là không thể "Đúng vậy chúng ta cũng không phải không thể"
Cả đám đều kích động.
Bảo Châu: "Cho nên học tới 9 giờ thật sự không hề muộn.
Bởi vì chuyện này mà lớp bọn họ ra quy định buổi tối tự học, lớp trưởng tới điểm danh, hầu hết đều quyết định tới học, chỉ có một vài người không dự định thi đại học nên không muốn tới.
Trong nhà nào nghe nói rằng sẽ có tiền chu cấp.
Bảo Châu kinh ngạc nói: "Chính tớ nghe nói, học đại học không cần tiền mà còn được trợ cấp!"
"Cái gì? Cậu nói gì cơ?"
Bảo Châu gãi đầu, nói: "Tớ cũng không dám chắc, tớ nghe người khác nói như vậy"
"A vậy thì..."
"Mau học thôi!"
"Bảo Châu, sao em lại biết chuyện đó?" Chiêu Đệ cẩn thận hỏi Bảo Châu, cô ấy biết lời Bảo Châu nói chính là sự thật, nhưng làm sao mà Bảo Châu biết được? Thi đại học đã tạm ngừng rất nhiều năm.
Bảo Châu do dự một chút, chỉ về phía Ngụy Điềm Điềm: "Làm sao em có thể biết được nhiều như vậy, em nghe Ngụy Điềm Điềm nói, nhà cậu ấy có người họ hàng học đại học Công Nông Binh mà không cần đóng học phí. Cậu ấy nói chỉ cần học đại học, trường học không chỉ bao học phí, còn phát cả trợ cấp, mình ăn không hết đều có thể đem về cho người trong nhà.
Ngụy Điềm Điềm: "? ??"
Cô ta nghi hoặc: "Tớ có nói rồi sao?"
Bảo Châu gật đầu: "Cậu đã nói mà nhưng không biết là cậu khoe với ai...... À, chắc là nói chuyện phiếm, tớ đi ngang qua nên nghe thấy được.
Mọi người: "
Cậu đang là muốn khoác lác sao?
Ngụy Điềm Điềm hơi xấu hổ một chút, cô ta thật sự rất thích khoác lác, hơn nữa những chuyện có thể dát vàng lên mặt mình thế này, đương nhiên sẽ lập tức há mồm ra nói. Thời gian này dài quá, cô không còn nhớ rõ mình đã nói những gì.
Bảo Châu hạ sự kích động xuống, mọi người mau chóng bước vào tiết tự học buổi tối. Ngụy Điềm Điềm không muốn học, nhưng không biết có chuyện gì, Điền Bảo Châu cứ nhìn chằm chằm cô ta, khiến cô ta không học cũng không được.
Vì cái này Điền Bảo Châu còn nói ra ở lớp. Trước kia cô không thích Ngụy Điềm Điềm, nhưng không ngờ tới, tuy miệng Ngụy Điềm Điềm hỏng rồi, nhưng người thì còn được, còn quan tâm chuyện học hành của bạn học. Có thể thấy được người này thật ra chính là miệng lưới sắc bén nhưng trong lòng ấm áp.
Cho nên cô cũng quyết định lôi kéo bạn học một phen, nếu Ngụy Điềm Điềm có thể thi đậu cấp ba thì nhất định là không ngu, chính là khả năng tự học không tốt lắm, mọi người cùng nhau học, ai cũng không được phép lười biếng. Như vậy không phải khá hơn nhiều sao?
Chiêu Đệ nghe thấy lời này: แ Cô ấy cảm thấy, Ngụy Điềm Điềm muốn bọn họ học tập chính là không có lòng tốt.
Ngụy Điềm Điềm nghe thấy câu này:" Tớ thật là cảm ơn mười tám đời tổ tông nhà cậu.
Mặc kệ người ngoài nghĩ như thế nào, bọn họ đều cùng nhau tới tiết tự học vào buổi tối. Chỉ là tuy mọi người cùng tới tiết tự học buổi tối, nhưng mấy người học tập tốt lại có gặp phải chút vấn đề. Rất nhanh Bảo Châu đã phát hiện được vấn đề, cô thường được là nữ sinh đứng đầu.
Cô chủ động tìm lớp trưởng, lại gọi cả anh trai mình, ngoài ra còn kêu thêm một bạn học nam học tập tương đối tốt, nói: "Không bằng chúng ta hãy chia nhóm giảng bài đi?"
Lớp trưởng của bọn họ là một bạn học nam, nhưng hàng năm Điền Bảo Châu đều chiếm lấy vị trí hạng nhất nên lời nói vẫn có trọng lượng. Chỉ là chia nhóm giảng bài nếu vậy thì không ảnh hưởng tới mình học tập sao?
Bảo Châu rất bình tĩnh: "Nếu các cậu không đồng ý, anh tớ nhất định là đồng ý, vậy chúng ta có hai người, như vậy cũng được. Tớ là nghĩ như vậy, mọi người chia nhóm giảng bài, sẽ không có ai học được một nửa lại bị người khác ảnh hưởng mà bực bội. Mà chia nhóm giảng bài, thật ra cũng không chỉ trợ giúp các bạn học, mà còn là một cách ôn lại kiến thức của mình. Nếu không như thế này đi, chúng ta thử giảng trước hai ngày, các cậu xem thử như thế nào?" "Được thôi."
Mặc dù ngày thường Điền Bảo Châu rất nhẹ nhàng, nhưng khi người nhẹ nhàng mà nghiêm túc lên, nói chuyện có thể rất lọt tai người khác. Đương nhiên, lý do quan trọng nhất chính là Bảo Châu thật sự học giỏi.
Không chỉ cô học giỏi mà anh trai cô cũng học giỏi.
1090 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận