Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 650: Chương 650

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn: "Thật ra chuyện học hành cũng không thể nói là có khó hay không, thông minh là một phương diện nhưng cũng yêu cầu phải có phương pháp học tập tốt. Mấy năm trước vẫn luôn có...... Rất nhiều người đi học cũng chưa thật sự chú tâm, phương pháp học tập cũng không tốt lắm, cho dù có đặt nhiều tâm tư vào đó, nhưng cũng có khả năng không đạt được hiệu quả như mong muốn......"
Mọi người xung quanh nhanh chóng thảo luận về vấn đề học hành, có thể thấy cho dù là khi nào, học tập đều là một chuyện rất quan trọng.
Vốn quan tâm đến những đề tài này, Bảo Sơn và Bảo Châu rất vui vẻ nói tiếp, dù sao thì bọn họ cũng muốn chuẩn bị mở lớp học bổ túc, lắng nghe thêm nhiều ý kiến của phụ huynh một chút cũng rất quan trọng. Nghe nói hai anh em bọn họ có ý nghĩ như vậy.
Người chạy cung tiêu kia rất kiên định: "Nếu có lớp học bổ túc như vậy, tôi rất sẵn lòng cho con trai mình đến học. Tôi nhận thấy hiện tại khôi phục thi đại học nhưng không có thành tích tốt là không thể được"
Những người khác cũng gật đầu, bọn họ đều là người có công việc, hơn nữa cũng thường xuyên đi công tác nên kiến thức tương đối nhiều một chút, hiện tại mỗi ngày đều nảy sinh nhiều thay đổi, không học tập là không được.
"Nếu con trai tôi có thể thi đậu Bắc Đại, tôi nằm mơ cũng sẽ mỉm cười, cháu nói xem cha mẹ cháu sao lại nuôi dạy được đứa con giỏi thế này?"
Bảo Sơn và Bảo Châu đều mỉm cười.
Tuy đều là người xa lạ, nhưng trên đường đi, bọn họ đã trò chuyện với nhau khá nhiều. Gặp được người phù hợp, thời gian cũng trôi qua tương đối mau. Đến lúc xuống xe, mọi người đều cho nhau số điện thoại.
Phải biết rằng lúc vừa mới trả lời, Bảo Sơn còn có chút phòng bị.
Bảo Sơn và Bảo Châu trở về nhưng không báo trước cho người nhà cụ thể là ngày nào, hai anh em sợ xe lửa sẽ trễ chút, như thế sẽ khiến người trong nhà chờ đợi.
Bảo Sơn và Bảo Châu cầm theo không ít đồ đạc, tuy nhiên bọn họ có hai người cho nên vẫn còn có thể xách được.
Chẳng qua sau khi xuống xe lửa thì phải chuyển xe đến trong huyện, rồi lại chuyển xe đến công xã, thật sự rất phiền phức. Bảo Châu cảm thán: "Khi nào thì nhà chúng ta có thể mua xe?"
Bảo Sơn: "Sẽ nhanh thôi"
Bảo Châu liếc mắt nhìn anh trai một cái, nói: "Đúng là nói khoác nha, nhưng mà em thích nghe như vậy"
Hai anh em nhìn nhau cười.
Nếu Bảo Sơn và Bảo Châu tới công xã nhất định là muốn đến nhà dì cả một chuyến, bọn họ không nghĩ đến chuyện về nhà trước rồi lại qua đây, hà tất gì làm điều thừa như vậy. Xách theo đồ đạc trở về cũng rất cực nha.
Thích Ngọc Linh nghỉ việc ở nhà nên bắt đầu thay đổi ít nhiều, tuy chỉ mới nửa năm nhưng vẫn còn nhiệt tình như xưa.
Rốt cuộc kiếm tiền và không kiếm tiền cảm giác hoàn toàn không giống nhau. Lúc hai anh em Bảo Sơn và Bảo Châu lại đây đã là chạng vạng tan tầm, trong nhà lúc này rất đông người, thời tiết lại nóng bức, người lớn đều ở dưới lầu nói chuyện phiếm, uống nước trà tán gẫu. Từ rất xa Bảo Châu nhìn thấy ông bà nội của Tế Ninh, cô vẫy tay: "Ông nội Đường, bà nội Đường"
Mấy người già đang ngồi nói chuyện với nhau, nghe thấy tiếng kêu trong trẻo của một đứa con gái, nhìn thì thấy mình không quen biết người này. Nhưng chính chủ thì nhận ra: "Có phải Bảo Sơn và Bảo Châu không?"
Không biết bắt đầu từ khi nào, cũng không còn ai nói Bảo Sơn không tốt.
Làm gì có chỗ nào không tốt?
Đứa nhỏ này không tệ chút nào.
"Hai đứa từ Bắc Kinh trở về rồi sao?"
Bảo Châu cười hì hì, gật đầu nói: "Dạ đúng rồi, anh ba có xin nghỉ làm không ạ?"
"Đã về rồi, đã về rồi, mấy hôm trước đã về đến nhà, các cháu vừa mới trở về sao? Đi thôi, mau lên lầu đi. Ông nội Đường có chút kiêu ngạo, nói: "Đây là hai đứa con của em gái con dâu tôi đó, học tập rất là giỏi luôn.
Mọi người nghe qua thì cũng có thể hiểu được.
Hai đứa nhỏ này rất có danh tiếng, đứng nhất toàn tỉnh mà.
Hiện tại trên giang hồ còn có truyền thuyết về bọn họ.
"Biết rồi, hai đứa này là người ở đại đội Được Mùa mà! Chúng tôi đều biết rất rõ"
"Đứa nhỏ này lớn lên thật tốt, ông nói xem nhà người ta sao lại may mắn như vậy, con cái lớn lên vừa khỏe mạnh vừa thông minh, thật sự là thằng Khỉ Ốm nhà tôi không thể nào so bì được" Truyền thống gia trưởng tái hiện giang hồ.
Bảo Châu mỉm cười, sau đó đi theo anh trai lên lầu. Lúc này Thích Ngọc Linh cũng nghe thấy động tĩnh, nhưng cô ấy không nghĩ tới là Bảo Sơn và Bảo Châu lại về đây, cô ấy vui mừng khôn xiết: "Hai đứa nhỏ này đã về rồi sao? Đã ăn cơm chưa? Đào Hoa, con đi làm mì sợi cho hai đứa đi, nhớ thêm hai cái trứng gà."
Trương Đào Hoa dạ một tiếng sau đó vội vàng chạy đi.
Vợ Văn Tử bĩu môi, nghĩ thầm mẹ chồng thật bất công.
Cô ta vừa định tiến lên thì thấy chú em chồng nhào qua, trực tiếp ôm lấy Bảo Sơn, nói: "Người anh em thế nào rồi?"
Sau đó lại đấm vào vai em gái họ: "Này em gái, em vẫn ổn chứ? Cũng không bị phơi nắng ha Bảo Châu suýt chút nữa đã bị anh họ Tế Ninh đấm một cái cho lảo đảo, cô không biết nói gì: "Anh làm gì vậy chứ! Phiền người khác quá đi"
Tế Ninh cười ha hả: "Ở đây chúng tôi đều chào hỏi như vậy đó.
Trường học bọn họ cơ bản đều là bạn học nam, nhưng mọi người đều không làm như vậy.
1070 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận