Các người đều mua thì sao tôi lại không mua, như vậy không phải chứng tỏ điều kiện gia đình tôi không bằng các người sao?
Người thiếu niên thì có lòng tự trọng.
Lúc này, mọi người mang hai loại tâm tư này tới mua tư liệu, nhưng sau đó hơn một năm, khi tin tức thi đại học được ban xuống, tài liệu này mới thật sự trở nên vô cùng trân quý. Những người mua tài liệu đều lén dâng hương cho tổ tông.
Lúc này vì tiếc tiền thì đến khi đó mới hối hận cũng không kịp.
Còn có lời đồn rằng, huyện bọn họ có vũ khí bí mật lại không tuyên truyền ra bên ngoài, làm cho bao nhiêu người tới "mua sách", có không biết bao nhiêu học sinh bị phát hiện "mượn tài liệu sao chép".
Có hai học sinh học hành thì không được, nhưng lại rất có đầu óc kinh doanh, liên kết lại chép sách rồi bán cho người khác, thế mà kiếm lời được không ít.
Như vậy có thể thấy, quả nhiên sách vở có thể mang lại vàng bạc nhà cửa.
Đương nhiên, đó đều là những lời của sau này.
Hiện tại chính là, mọi người chăm chỉ học tập, Chiêu Đệ và Dương Mông cùng mua một bộ tài liệu. Hai người ở chung một phòng nên đâm ra cũng rất tiện. Hai người cùng nhau học tập, cũng thường xuyên tìm Bảo Châu để hỏi bài.
Vì để cảm ơn Bảo Châu, Chiêu Đệ còn cho Bảo Châu một cái kẹp màu hồng có ô vuông màu lam, rất đẹp, tuy là người có hiểu biết sâu rộng, Bảo Châu cũng phải thốt lên là rất đẹp.
Vốn dĩ Bảo Châu muốn cài kẹp lên đầu, nhưng tóc Bảo Châu quá ngắn, tóc của cô vẫn chỉ giống như cái đuôi thỏ, nếu dùng kẹp thì thật là không thích hợp.
Tuy nhiên cái kẹp quá đáng yêu, vốn dĩ Bảo Châu lớn lên xinh đẹp, mặt trứng ngỗng, môi hồng răng trắng, mắt to long lanh sáng ngời, rõ ràng mới mười sáu tuổi nhưng đã cao 1 mét sáu mươi lăm, một chiều cao xuất sắc đáng ngưỡng mộ.
Với diện mạo này của Bảo Châu, cho dù không giống với thẩm mỹ của thời đại này, không phải gương mặt xinh đẹp sắc sảo, nhưng Bảo Châu lại giống như một bông hoa nhỏ.
Nhưng đã là người đẹp, cho dù có là phong cách nào cũng đều đẹp.
Rốt cuộc thì mọi người đâu có ai bị mù.
Bảo Châu rõ ràng là một bông hoa nhỏ tươi mát, gài lên cái kẹp hồng ô vuông lam thì lại càng xinh đẹp hơn. Ngàn lần không nghĩ tới, còn mang đến cho Chiêu Đệ rất nhiều "khách", bọn họ đều là nữ sinh, ai cũng muốn sở hữu một cái.
Tin tức đó lan truyền ra ngoài ngày càng nhiều......
Chiêu Đệ: "Cho nên thật sự có người phụ nữ được trời chọn sao?"
Chiêu Đệ vẫn luôn cảm thấy, mọi người đều giống nhau, nhưng thật sự gặp qua nhiều chuyện thì mới phát hiện, trước kia kiến thức của mình thật hạn hẹp, chỉ có tận mắt nhìn thấy, mới có thể phát hiện có vài người không giống như người bình thường.
Nói là người phụ nữ được trời chọn, cũng không có gì là quá đáng.
Mọi người đều là học sinh cấp ba, đều học như nhau, nhưng Bảo Châu học không nhiều như bọn họ, thế mà thành tích lại tốt hơn bọn họ, lúc nào cũng rất ổn định.
Kẹp hoa cũng như thế, Chiêu Đệ lén mua bán ở chợ đen rất nhiều lần, sinh hoạt của Chiêu Đệ cũng là dựa vào chuyện buôn bán đó. Mặc dù buôn bán cũng không tệ, nhưng chưa bao giờ có thể mở đầu trào lưu.
Chiêu Đệ từng phân vân không biết có phải thẩm mỹ của mình vượt mức quy định hay không mà lại không làm được điều đó.
Ấy thế mà không ngờ rằng, Bảo Châu vừa mang cái kẹp ấy, đã có rất nhiều bạn học tìm đến. Đương nhiên Chiêu Đệ cũng không thể nói đồ là do mình bán.
Bọn họ là nữ sinh cấp ba trong huyện, cũng có chút danh tiếng, dù sao thì lúc này không phải tất cả mọi người đều được đi học, học sinh nữ đương nhiên là có chút danh tiếng.
Tất cả mọi người đều đồng loạt mang kẹp hoa, tương đương với việc hình thành một phong trào.
Kẹp hoa bán càng ngày càng tốt, Chiêu Đệ thật sự rất nể phục.
Mọi người xem, đây là người phụ nữ được trời chọn, chỉ vô tình thôi là có thể phát động thành phong trào.
Thật ra Chiêu Đệ không nghĩ đến, chuyện này và người phụ nữ trời chọn có quan hệ gì hay không, không phải bởi vì Bảo Châu càng lớn lên càng rất xinh đẹp hay sao?
Nếu không phải lớn lên xinh đẹp, làm sao có thể phát động phong trào?
Chiêu Đệ không hiểu được nhưng Chiêu Đệ vẫn thật sự cảm thán. Tóm lại, Chiêu Đệ cảm thấy em gái họ của mình là một người đặc biệt. Một người đặc biệt lợi hại.
861 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận