Bảo Nhạc: "Gà cay thôi"
Cậu lại tiếp tục ăn một cái giẫm chân của mẹ.
Cậu thiếu niên hừ một tiếng, không sợ gì cả mà nói: "Mọi người như thế này là bắt nạt người khác.
Bảo Châu: "Không hề nhé.
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Bắt nạt con trai mình mà gọi là bắt nạt sao? Chắc chắn là không phải rồi"
Bảo Nhạc:
Bảo Châu không nhịn được mà bật cười, cười đủ rồi, cô nói: "Mẹ, con mệt quá, con muốn ngủ một lát"
Cài này gọi là căng da bụng, chùng da mắt.
Thích Ngọc Tú: "Vậy con mau đi ngủ đi.
Bảo Châu nghiêng đầu, lại hỏi: "Mẹ, năm nay chúng ta về bên kia ăn tết sao?"
Cái từ bên kia lần này là chỉ nhà cũ trên núi, đó cũng là nơi anh em Bảo Châu sống từ bé đến lớn.
Thích Ngọc Tú lắc đầu: "Chắc là không nên đi, trên núi không điện không nước, không tiện chút nào, chúng ta ở bên này cái gì cũng có nên thành thói quen rồi, nếu trở về đó ở mấy ngày sẽ có chút không thoải mái"
Dừng lại một chút, Thích Ngọc Tú nói tiếp: "Nhưng mà trước khi hết năm các con cùng mẹ lên núi một chuyến để cúng bái cha các con.
Bảo Châu: "Dạ"
"Nếu cha con biết chúng ta sống tốt như thế này nhất định sẽ mừng cho chúng ta lắm"
Thật ra thì trong tay Thích Ngọc Tú có tiền nhưng bọn họ không có nguồn thu nhập ổn định, nếu lấy ra mua nhà thì rất dễ vấp phải thị phi, có thể nói lần này ông nội Bảo Sơn đã giúp bọn họ một chuyện rất lớn.
Thích Ngọc Tú cũng nghĩ tuy bọn họ nhận lấy nhưng chờ đến khi Bảo Sơn trở về, cô ấy muốn giao lại tất cả cho Bảo Sơn.
Bảo Sơn là con trai của cô, cô cho con trai của mình thì có gì không đúng sao?
Thích Ngọc Tú: "Các con có biết khi không thể về bên kia, mẹ cảm thấy tiếc nuối điều gì nhất không?"
Bảo Châu và Bảo Nhạc đều im lặng lắc đầu, họ thật sự không biết.
Thích Ngọc Tú: "Mẹ không thể đốt giấy tiền vàng bạc cho cha con, lúc trước còn đốt giấy tiền vàng bạc và xe ngựa cho cha con, ông ấy còn có cái mà dùng, bây giờ không về không đốt được cho ông ấy chút tiền, cũng không biết cha con có đủ dùng hay không nữa. Lúc cha các con còn sống không có ngày nào tốt đẹp cả. Cơm gạo ông ấy cũng chưa được ăn qua mấy lần. Bây giờ chúng ta có cuộc sống tốt, mẹ hy vọng ông ấy ở dưới cũng được tốt hơn.
Bảo Châu và Bảo Nhạc: "...........
Thích Ngọc Tú lắc đầu, nói: "Mà thôi có nói thêm nữa thì các con cũng sẽ không hiểu được.
Bảo Châu lập tức tiến đến, ôm lấy mẹ, tựa đầu vào vai mẹ, nói: "Con hiểu mà.
Cô nhẹ nhàng nói: "Con hiểu tấm lòng của mẹ, để con hỏi thăm thử xem có chỗ nào bán giấy tiền vàng bạc hay không"
Bảo Nhạc: "Con cũng hiểu nữa"
Hai chị em đều dựa vào vai Thích Ngọc Tú, mỗi người một bên, Thích Ngọc Tú bật cười, nói: "Các con hiểu được thì tốt rồi"
"Chúng ta sẽ tranh thủ làm cho cha trở thành người phú quý nhất ở 'thế giới bên kia thôi nào!" BảoChâu nói một câu tràn trề chí khí.
"Cha sẽ giàu hơn cả Diêm Vương luôn!" Bảo Nhạc cũng không chấp nhận yếu thế.
Thích Ngọc Tú:
Các con có thể hiểu mẹ đó là chuyện bình thường.
Nhưng bây giờ mẹ có chút không hiểu các con rồi.
Tuy nhiên tâm trạng của Thích Ngọc Tú cũng đã tốt lên nhiều rồi, cô ấy khẽ mỉm cười.
Bên này ba mẹ con hoà thuận vui vẻ, bên kia chị em Chiêu Đệ trở lại nhà họ Điền, họ vừa bước vào sân đã bị vợ Điền Tam nhìn thấy, cô ta vội vã xông tới, nói: "Mấy chị em các con cuối cùng cũng chịu quay về rồi sao! ? Giờ cũng là cuối năm rồi còn không biết trở về chuẩn bị ăn tết đi chứ?"
Khi đang nói còn tranh thủ cướp lấy đồ đạc của họ.
Chiêu Đệ lại không chịu buông tay: "Bà nội, bà nội..."
Vợ Điền Tam nhìn con gái cả đầy oán hận, thiếu điều trong mắt đều bắn ra dao găm. Vợ Điền Tam đã thầm nghĩ nuôi đứa con gái này thật đúng là phí công.
"Chị à, sao mới vừa trở về đã tức giận với mẹ rồi?" Phán Đệ đứng ở cửa châm ngòi.
Từ khi còn nhỏ cô ta đã làm cho Chiêu Đệ té bị thương đến mức phải trọng sinh. Bây giờ Phán Đệ cũng đã nhận ra rằng người chị gái này đã rất hận cô ta kể từ lúc đó nên căn bản cũng không cần uổng công lấy lòng chị mình làm gì.
Chiêu Đệ nói hợp tình hợp lý: "Nhà chúng ta không tách riêng, lẽ nào chị mua đồ thì không được giao lại cho bà nội ư? Theo ý của em thì gia đình chúng ta nên lén giấu riêng hay sao?"
"Cái con tiện nhân này, tao biết mày không phải đứa tốt đẹp gì mà, mày là cái đồ xúi quẩy" Bà Điền xách chổi đánh vào đầu Phán Đệ, Phán Đệ kêu oai oái.
Chiêu Đệ nhếch miệng, hả giận nhìn về phía Phán Đệ, vẻ mặt cười khiêu khích.
Phán Đệ: "A, Điền Chiêu Đệ đúng là cái đồ lưu manh Chiêu Đệ lạnh buốt: "Bà nội, bà xem nó kìa, bị đánh đến như vậy còn không biết hối cải.
Phán Đệ lại ăn thêm vài cái đánh, vợ Điền Tam quay mặt đi vì không thể tiếp tục nhìn nữa.
Bà Điền đánh đủ rồi, bà ta thở hồng hộc, mặt mày tươi cười: "Chiêu Đệ cháu đã về rồi, nào mau mau vào trong đi?
Bà kéo mấy đứa cháu vào nhà, vội vàng hỏi: "Lần này mấy đứa mua bán thế nào rồi?"
1017 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận