Nhắc tới mẹ Bảo Châu, Đinh Lan hơi co rúm người lại, có chút sợ sệt.
Đinh Lan nói: "Mẹ cậu..."
Bảo Châu ngẩng đầu: "Sao thế?"
Đinh Lan hít một hơi thật sâu, hỏi: "Mẹ cậu có vì chuyện lần trước mà dạy dỗ tôi một trận không?" Đinh Lan có chút sợ hãi, dù sao thì đây cũng là người là có thể đánh thắng được cha của người ta mà.
Bảo Châu không ngờ Đinh Lan lại nói đến chuyện này, cô ngây ra một lúc, đột nhiên bật cười ha ha, cười ầm lên rồi nói: "Cậu cậu cậu...... Cậu có khoa trương quá không vậy? Rốt cuộc trong não cậu có gì vậy? Mẹ tôi sao có thể dạy dỗ cậu chứ! Mẹ tôi không có khả năng nhớ rõ người khác đâu. Chuyện đều đã qua rồi, ai mà để trong lòng nữa, ha ha ha.
Bảo Châu hết sức vui mừng, Đinh Lan đỏ mặt, ngượng ngùng nói: "Cậu cười cái gì chứ?"
Bảo Châu bước tới, nghiêm túc nói: "Mẹ tôi sẽ không làm vậy đâu, mẹ tôi là người tốt nhất trên thế giới này.
Đinh Lan: "......"
Bảo Châu: "Thật ra mẹ tôi là một người rất ôn nhu Đinh Lan:
......
à ừ." Căn bản là không tin.
Bảo Châu: "Mẹ tôi......"
Đinh Lan trong cái khó ló cái khôn, vội vàng nói: "Hôm nay các cậu đi ra ngoài xảy ra chuyện gì sao? Sao tôi cảm thấy Quan Tâm có vẻ hốt hoảng?"
Bảo Châu cười nói: "Không có gì đâu?
Cô cầm theo bình nước ấm, nói: "Tôi đi rửa mặt đây"
Đinh Lan hết chỗ nói: "Bây giờ là mùa hè, mà cậu còn dùng nước ấm rửa mặt à?"
Bảo Châu cũng tỏ vẻ rất hợp lý: "Là do tôi muốn ngâm chân, cậu có thấy ai dùng nước lạnh ngâm chân chưa?"
Đinh Lan: "Xem ra như vậy cũng có lý, đúng là chưa từng thấy qua, nhưng mà....."
Bảo Châu: "Không có nhưng mà gì hết, ngâm chân thì phải dùng nước ấm!"
Cô hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi ra cửa.
Đinh Lan: "...... Sao người này giống như mỗi ngày đều tiêm máu gà vậy chứ?"
Đinh Lan nghĩ trăm lần cũng không ra, đổi tư thế sau đó tiếp tục nằm.
Nằm vẫn là tốt nhất, những chuyện thanh xuân nhiệt huyết không thích hợp với Đinh Lan.
Không thể không nói, mấy cô gái ở phòng ngủ Bảo Châu, ngoại trừ Đinh Lan thì thật sự tất cả đều rất mạnh mẽ, lúc sắp tắt đèn mới trở về, cả đám vui vẻ vô cùng. Lúc này Bảo Châu đã ngủ rồi. Bạch Chân Tâm thấy Bảo Châu nằm ngủ thành hình chữ đại (A) thì cảm thán: "Người này cũng thật hạnh phúc quá đi.
Đinh Lan nhỏ giọng: "Hôm nay cậu ấy đi xem nhà cũng chạy cả ngày rồi"
Trần Băng Thiến cũng biết tìm nhà rất thống khổ nên cảm thán một câu: "Thật sự là rất mệt.
Đinh Lan: "Các cậu nhỏ tiếng một chút.
Mọi người gật đầu đồng ý. Từ khi bắt đầu kiếm tiền, mọi người càng trở nên hài hòa.
Bởi vì so với những chuyện nhỏ nhặt trong phòng ngủ thì chuyện kiếm tiền quan trọng hơn chứ!
Mấy người bọn họ ngồi nói chuyện cùng nhau, trong phòng ngủ bọn họ ngoại trừ Đinh Lan thì người ít nói chuyện với mọi người nhất chính là Lý Hân Hồng, nhưng bây giờ Lý Hân Hồng cũng nói với bạn học: "Trưa hôm nay tôi bán được 50 - 60 que kem, mấy người xung quanh thấy tôi bán kem được còn đến hỏi thăm.
Cô ta nhìn về phía Bảo Châu đang nằm ngủ thành hình chữ X, nói: "Chủ ý của cậu ấy thật sự rất hay.
Bạch Chân Tâm: "Hôm nay tôi đến xưởng cán thép, bán thức ăn ở đó thật sự rất tốt, tôi thấy mấy cái sạp nhỏ đều không ngớt người tới mua. Chỗ đó có nhiều đồng chí nam, bọn họ làm những công việc nặng nhọc nên mua thức ăn nhiều lắm"
Quan Tâm nhìn bọn họ rồi nhấp môi, do dự một chút, nói: "Các cậu nói bán thức ăn thật sự kiếm tiền được sao?"
"Đương nhiên rồi!" Mấy người bọn họ đồng thanh nói: "Cậu không nhìn thấy mọi người bán hàng rất thuận lợi sao?"
Quan Tâm suy nghĩ một chút, mấy ngày mọi người đều rất vui vẻ, cảm thấy cũng có lý, cô ấy cắn môi, nói: "Ngày mai tôi về nhà nói chuyện với chị của tôi. Trước kia lúc chị ấy chưa xuống nông thôn thì tay nghề cũng rất tốt.
Mọi người đều biết chuyện nhà cô ấy, nói: "Được thôi, nếu cậu không khuyên được chị của cậu thì cứ nói chị cậu đến chỗ tôi giúp một ngày, tự động trong lòng chị ấy sẽ hiểu rõ."
Có thể thấy mọi người đều rất nhiệt tình, người bình thường làm gì có ai đem cơ hội kiếm tiền dạy cho người khác, Quan Tâm: "Cảm ơn mọi người."
"Khách sáo làm gì. Vì là trưởng phòng lại là người lớn tuổi nhất, Ôn Nhu nhìn về phía Đinh Lan, nói: "Đinh Lan, cậu xem Quan Tâm cũng đã bắt đầu hoạt động rồi, cậu cũng đừng nhàn rỗi mãi như vậy. Tự mình kiếm tiền không phải tốt hơn tất cả mọi thứ sao?"
Điều kiện gia đình Đinh Lan không tệ, Đinh Lan cũng không cần thiết phải kiếm tiền.
"Nhưng mà......
"Cậu cũng có thể đi cùng tôi xem thử Đinh Lan chần chờ một chút. Nhìn mặt Ôn Nhu, suy nghĩ rồi nói: "Được thôi ạ?
Mọi người nhanh chóng bắt đầu hành động, hôm sau Bảo Sơn và Bảo Châu cũng mua quà đến nhà Quan Tâm. Quan Tâm ngăn không được: "Cha tôi chỉ giúp đỡ các cậu thôi chứ không nghĩ gì đâu, các cậu không cần phải khách khí như vậy, hơn nữa hôm qua không phải các cậu đã mời cơm rồi sao?"
1057 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận