Cô ấy nói: "Con đã nghĩ kỹ rồi, con dự định nhân khoảng thời gian này sẽ học thêm một chút gì đó, con định học tài vụ......"
Cô ấy phân tích với người trong nhà, đang nói thì nghe thấy bên ngoài có người gọi: "Lâm Tiếu Tiểu có ở nhà không?"
Lâm Tiếu Tiếu: ""
Cô vén tấm màn cửa sổ ra thăm dò thì thấy cô không hề quen biết người này.
Nhưng cha Lâm thì nhận ra: "Thôn trưởng à, ngài tới có chuyện gì sao?"
Thôn trưởng đứng một bên chỉ chỉ vào một người trẻ tuổi có làn da trắng nõn: "Là cậu này đến tìmTiếu Tiếu nhà ông"
Ánh mắt bọn họ đầy ái muội (). [Chú thích: ( ) Ái muội: mơ hồ, mờ ám.] Lâm Tiếu Tiếu: "
" Rõ ràng là cô không quen biết người này.
Điền Bảo Nhạc mỉm cười tiến lên, nói: "Chào cô, cô Lâm phải không? Tôi là người ở nhà xuất bản Trác Tuyệt, tôi họ Điền, tên tôi là Điền Bảo Nhạc.
Lâm Tiếu Tiếu kinh ngạc nhìn cậu, nói: "Tôi biết nhà xuất bản Trác Tuyệt, nhưng mà hình như tôi không quen biết cậu thì phải?"
Nếu không quen biết thì tại sao người này lại tìm tới tận đây?
Điền Bảo Nhạc: "Tôi nghe nói cô Lâm đã từ chức ở nhà xuất bản cũ cho nên tôi muốn chân thành mời cô Lâm đây tới chỗ chúng tôi, tuy Trác Tuyệt chúng tôi là xí nghiệp tư nhân, nhưng mấy năm nay phát triển thế nào thì chắc cô cũng đã biết. Hơn nữa nhà xuất bản chúng tôi là một xí nghiệp tương đối trẻ tuổi, xí nghiệp văn hóa và truyền thống xuất bản ngành sản xuất cũng không tương đồng. Tôi tin tưởng nếu cô tới xí nghiệp của chúng tôi, nhất định là cô có thể phát triển rất tốt. Lâm Tiếu Tiếu: "
Cô ấy suy nghĩ, rồi nói: "Mời cậu vào trong nhà rồi nói tiếp.
Điền Bảo Nhạc: "Được thôi."
"Sao cậu lại tìm được tôi ở đây?"
Điền Bảo Nhạc: "Tuy tôi không phải là Bá Nhạc gì đó nhưng nghe nói có thiên lý mã (), muốn là phải lập tức hành động, bằng không chậm một chút thì cô Lâm đây sẽ bị người khác mời đi mất, như vậy người chịu tổn thất nhất chính là chúng tôi đây."
[Chú thích: ( ) Thiên lý mã: Ngựa hăng chạy rất nhanh.
Cha Lâm: "Cậu nói câu này rất đúng!"
Điền Bảo Nhạc mỉm cười.
Lâm Tiếu Tiếu: "Điền Bảo Châu...... Là gì của cậu?"
Bảo Nhạc mỉm cười, khách khí: "Cô ấy là chị gái của tôi."
Lâm Tiếu Tiếu tỉnh táo: "Tôi vẫn luôn rất sùng bái cô ấy"
"Vậy cô Lâm nhất định càng phải tới nhà xuất bản của chúng tôi, nhà xuất bản của chúng tôi......"
"Cậu bao nhiêu tuổi rồi?" Mẹ Lâm đột nhiên hỏi.
Điền Bảo Nhạc: "Dạ năm nay cháu hai mươi ạ"
Cậu mỉm cười: "Hai bác cứ yên tâm, mặc kệ cháu bao nhiêu tuổi, nếu cháu đã tới đây thì cháu có thể làm chủ được chuyện này.
Mẹ Lâm: "Vậy so với Tiếu Tiếu nhà chúng tôi là nhỏ hơn hai tuổi......"
Điền Bảo Nhạc:
Lâm Tiếu Tiếu: "...
Cô ấy thật sự muốn nói một câu: Người ta không phải tới đây để kết thân mà.
"Thật sự tôi cũng có ý muốn đến nhà xuất bản của các người, không biết nếu tôi qua đó......" "Hiện tại nhà xuất bản của chúng tôi chia làm hai phương hướng phát triển, một cái là mọi người tương đối đã biết rõ chính là tài liệu giáo trình; một cái khác là tiểu thuyết, tôi biết cô Lâm rất am hiểu ở phương diện này, tôi đã xem qua hồ sơ của cô rồi, lúc cô học đại học đã nhận được rất nhiều giải thưởng trong phương diện này, về vấn đề này cô có những lĩnh hội độc đáo của riêng mình......" Hai người tiếp tục nói chuyện, không thể không nói hai người này khá là ăn ý, Bảo Nhạc và Lâm Tiếu Tiếu đều tương đối hiểu về ngành sản xuất xuất bản, nói đến học tập hay nói đến ngành sản xuất hay là nói đến tương quan phát triển, đạo lý đều hiểu biết rất rõ ràng, trong chốc lát Lâm Tiếu Tiếu đã bật cười, nói: "Được thôi, ngày mai tôi sẽ cùng cậu về Bắc Kinh"
Cha Lâm và mẹ Lâm: "......
Tuy bọn họ biết đây là vì công việc nhưng lại có ảo giác là con gái bị người khác bắt cóc!
Bảo Nhạc: "Vậy thì thật tốt quá, tôi rất vui nếu trong tương lai có thể cùng làm việc chung với cô.
Cha Lâm: "Con cứ như vậy mà đi sao? Không bằng ở nhà thêm vài ngày nữa......"
Ông còn chưa nói xong đã nghe thấy Lâm Tiếu Tiếu nghiêm túc nói: "Công việc thì không thể chậm trễ được đâu ạ, nếu người ta đã coi trọng con thì con cũng nên đến đó xem sao.
Cô ấy về nhà không phải là vì bản thân không thích cái ngành sản xuất này, mà là thật sự bị chọc tức một cách tàn nhẫn. Thành quả lao động bị đạo văn còn bị đạp dưới lòng bàn chân, cô ấy thật sự tức giận nên mới từ chức, quả thật sau khi từ chức trong lòng cô vẫn không khỏi hoảng loạn.
Rốt cuộc thì hiện tại làm gì có người nào to gan như vậy chứ.
Tất nhiên không thể coi đơn vị như là nhà của mình được.
Không ngờ cô ấy vừa trở về đã có người tìm tới, mà sau khi nói chuyện thì Lâm Tiếu Tiếu cũng cảm thấy mình nhiệt tình hơn rất nhiều.
"Cha mẹ à, hai người cứ yên tâm đi, lần này con đến đó xem trước, nếu thấy không ổn, con sẽ lập túc quay trở về. Tuy bản thân có thể cảm thấy được sẽ không đến mức đó, nhưng có vài lời vẫn phải nói để an ủi cha mẹ, Lâm Tiếu Tiếu đã lót sẵn cho mình một câu.
Cha Lâm và mẹ Lâm: "Nhìn dáng vẻ của con không giống như sẽ quay trở về"
1051 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận