Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 857: Chương 857

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Hai năm trở lại đây, kế hoạch hóa gia đình là quan tâm đến con cái nhiều hơn, không giống như trước đây là không quan tâm chút nào, bây giờ bắt đầu chú ý nhiều hơn, nhưng dù sao thì cũng vẫn có nhiều người hỏi câu đầu tiên là: Bác sĩ, con tôi là con trai hay con gái?
Bọn họ sợ rằng mình sẽ sinh con gái.
Bất cứ khi nào bác sĩ gặp phải trường hợp như vậy thì cũng đều sẽ cảm thấy khó chịu vô cùng. Đặc biệt là ở một số bà mẹ, rõ ràng bọn họ cũng là một phụ nữ, thế nhưng lại coi thường đứa con trong bụng mình nếu nó là con gái.
Mỗi khi họ nghe bác sĩ trả lời rằng đứa bé là con gái thì hầu như cả thảy đều oà khóc, khóc ở đây không có nghĩa là vui mừng, mà chính là khóc trong đau khổ. Thật sự bản thân bọn họ không muốn sinh con gái.
Còn có cả mấy ông bà già trong gia đình khóc lóc than thở với trời đất vì con dâu mình đang mang thai con gái.
Hôm nay bác sĩ thấy họ không đề cập đến giới tính mà thay vào đó là quan tâm thật lòng đến sản phụ. Bởi vậy nên nãy giờ cho dù bác sĩ có bị họ bao vây hỏi tới tấp thì cũng không hề thấy khó chịu mà ngược lại còn rất bình tĩnh và chỉ dẫn cho họ rõ ràng.
Bác sĩ nói: "Thời kỳ đầu mang thai cần phải chú ý nhiều hơn, bây giờ tuy rằng trời có hơi lạnh nhưng cũng không có gì đáng nghiêm trọng"
Bảo Sơn lập tức hỏi: "Vậy nếu như trời chuyển biến lạnh hơn, chúng tôi đi đến nơi ấm áp một chút thì sản phụ sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhiều có đúng không ạ?"
Bác sĩ: "Đó là điều đương nhiên rồi. Nhưng tốt nhất không nên di chuyển hay vận động quá nhiều, đợi bốn năm tháng khi thai nhi ổn định rồi đến lúc đó có thể thoải mái đi lại được hơn Bảo Sơn liền gật đầu: "Vâng tôi hiểu rồi thưa bác sĩ.
Bảo Châu mang thai rất tốt, bác sĩ không giải thích thêm gì nữa, nhưng Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn hai người ngay lập tức coi cô ấy như một 'con gấu trúc khổng lồ. Họ phải đỡ cô ấy đứng dậy đi một đoạn.
Bảo Châu khóe miệng cười nhếch lên, cô nói: "Con có thể tự mình đi tiếp được mà" Bảo Sơn nghiêm túc, vẻ mặt căng thẳng nói: "Vậy thì em cũng phải chú ý cẩn thận một chút nhé."
Bảo Châu nắm tay Bảo Sơn nói: "Anh yêu à, anh đừng căng thẳng quá, em thật sự không sao mà. Anh xem nè, em không có cảm giác đau đớn hay nặng nhọc gì cả. Hơn nữa em còn đang rất khoẻ mạnh như vậy, làm sao em có thể để cho con làm khổ anh được?"
So với mẹ và chồng của cô đang vô cùng lo lắng thì Bảo Châu thực sự bình tĩnh hơn họ nhiều.
Giọng cô nhẹ nhàng nói: "Em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, em không phải là một đứa ngốc nghếch mà, anh thử nghĩ lại xem, chẳng phải em là một người rất có năng lực sao?" Thích Ngọc Tú: "Mẹ không nghĩ như vậy. Bảo Sơn gật đầu: "Anh cũng nghĩ giống mẹ vậy đó"
Bảo Châu: "...."
Hai người này có thể thành thật một chút được không? Nhìn cô trông giống người không thể làm được lắm hả?
Bảo Châu cảm thấy rằng họ nói vậy là hơi quá rồi.
Cô bày ra vẻ mặt rạng rỡ rồi nói: "Rõ ràng con là một đứa rất cứng rắn mà Tuy nhiên cho dù cô có nói gì thì căn bản cũng không có ai tin vào điều này cả, Bảo Châu khẽ thở dài, hai người họ rơi vào trạng thái vô cùng căng thẳng Cô tiếp tục nói thêm: "Hiện tại con cảm thấy trong người khá tốt.
Hai người bọn họ: "
Cả ba người cùng nhau đi ra ngoài, Bảo Châu nhìn lại bức tường bệnh viện, trên đó có vẽ rất nhiều khẩu hiệu, chẳng hạn như "Sinh con trai hay con gái đều giống như nhau" và một số khẩu hiệu khác nói chung, Bảo Châu đột nhiên hỏi, "Mẹ và anh thích đứa bé trong bụng này là con trai hay con gái vậy ạ?"
Bảo Sơn nghĩ ngợi một lúc rồi nói một cách chân thành: "Anh thích con trai Thích Ngọc Tú và Bảo Châu nhìn anh chằm chằm, Bảo Sơn thấy vậy vội giải thích, "Anh không phải là kiểu người trọng nam khinh nữ đâu mà!"
Bảo Châu nhướng mày rồi cô vội vàng nói tiếp: "Em cho rằng nếu sinh ra con trai thì sẽ ít gặp phiền toái hơn Bảo Châu tiếp tục nhướng mày, dù sao đây cũng không phải là cách nói thuyết phục, Bảo Sơn nghiêm túc: "Nếu là đứa bé gái thì anh nghĩ cần phải chú ý hơn một chút. Còn nếu là bé trai thì không cần phải lo lắng nhiều. Mặc dù anh rất thích trẻ con nhưng không thể phủ nhận rằng sẽ có nhiều lúc gặp khó khăn. Nếu là con trai thì vào những lúc anh giận nó vì tội quậy phá, anh hoàn toàn có thể gửi nó cho Bảo Nhạc trông chừng, còn anh sẽ ở nhà bình tâm hơn một xíu. Nhưng nếu là con gái thì anh không thể làm điều đó"
Đại khái là dựa vào những ưu điểm và nhược điểm để cân nhắc, đương nhiên anh vẫn nghiêm túc:
"Cái chính là sức khoẻ của em khi mang thai, dù là con trai hay con gái, anh đều sẽ yêu thương chúng cả. Vì dù gì chúng cũng là con của chúng ta mà"
Một phần do khi còn nhỏ không có nhiều bạn bè và những đứa trẻ bên ngoài cũng không thân thiện với bọn họ, vậy nên Bảo Sơn cũng không thích trẻ con cho lắm. Vì vậy bây giờ chỉ phụ thuộc vào cái nào là thuận tiện hơn.
Nếu Bảo Nhạc là một cô gái thì anh ấy sẽ muốn có một đứa con gái.
1106 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận