Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 655: Chương 655

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Nhà họ Điền ước gì mấy đứa cháu gái này đều không gả chồng như vậy có thể mãi kiếm được tiền từ Chiêu Đệ.
Đợi đến khi bọn họ tốt nghiệp đại học thì cũng đã là năm 82, chính sách sẽ thay đổi, Chiêu Đệ nhất định cũng ổn định, đương nhiên sẽ không còn lo lắng nhà họ Điền bới lông tìm vết.
Cho nên nếu Bảo Châu phân tích, thật ra cũng có thể lý giải một chút, nhưng cái này vẫn có thể gói gọn trong bốn chữ "bỏ tiền tiêu tại".
Bảo Châu: "Chúng ta không nói chuyện của bọn họ nữa.
Điềm Nữu gật đầu nhưng cô ấy vẫn khát khao nói: "Ở bên ngoài, có thể dễ dàng kiếm tiền như vậy sao?"
Bảo Châu: "Nhất định là cũng rất vất vả chứ không dễ dàng vậy đâu?
Bảo Sơn ngẩng đầu, nói: "Đương nhiên là vất vả rồi, giống như anh Kiến Kỳ bán đồ ăn, 3 giờ sáng là anh ấy phải đến nông thôn, đi đi về về cũng mất gần 6 tiếng đồng hồ, sau đó lại đến sân nhà người ta bán đồ ăn. Bán đồ ăn thì phải chú ý những thứ mới mẻ. Mới mẻ vậy thì mới có thể thu hút người mua."
Điềm Nữu: "Sớm vậy ư? Trước kia anh trai chị cũng chưa từng vất vả như vậy......"
Bảo Sơn: "Phải làm như vậy để kiếm lời, có tư bản mới có thể dựa vào tư bản này để làm cái khác, bằng không hiện tại chính là một quá trình tích luỹ ban đầu"
Những điều đó Điềm Nữu bọn họ đều nghe không hiểu, nhưng Tế Ninh thiệt tình cảm thán mình vẫn có công việc, bằng không nếu bắt cậu làm những việc đó, cậu cảm thấy mình thật sự không làm được. Mặc dù Bảo Sơn và Bảo Châu đi thủ đô nhưng hoàn toàn không có ngăn cách gì với mọi người.
Mọi người vô cùng náo nhiệt, rất nhanh đã chia xong con sơn dương.
Trần Trân kích động nhảy tại chỗ: "Thật tốt quá đi."
Bảo Nhạc cũng vỗ tay hưởng ứng cùng.
Bảo Châu nhướng mày.
Cô tiến đến bên cạnh Điềm Nữu, nhỏ giọng hỏi: "Hai đứa nhỏ này..."
Điềm Nữu liếc mắt một cái, nói: "Em suy nghĩ nhiều rồi."
Bảo Châu chớp mắt: "Em còn chưa kịp hỏi, sao chị lại biết em suy nghĩ nhiều?"
Điềm Nữu đưa hai ngón tay cái chạm vào nhau, ái muội nói: "Em là có ý này chứ gì? Chị nói cho em biết không phải như vậy đâu"
Bảo Châu: "Dạ Điềm Nữu: "Hai đứa nhỏ chỉ là tình cảm bạn bè và mê ăn uống như nhau thôi, chị đã hỏi qua rồi, hai người đều không có ý đó đâu, chỉ là quan hệ đơn thuần thôi"
Bảo Châu: "À dạ em hiểu rồi"
Điềm Nữu: "Trần Trân nói tương lai con bé phải gả cho một người đàn ông thật mạnh mẽ" Bảo Châu: "Vậy sao ạ?"
Sau khi cô khẽ bật cười, nói: "Người đàn ông mạnh mẽ à? Con bé cũng thật là biết chọn nha. Hiện tại có rất nhiều người thích "công tử bột", loại này nhìn lịch sự nho nhã có học thức, thế mà con bé lại có gu thẩm mỹ không giống với người bình thường.
Điềm Nữu: "Con bé nói công tử bột không đáng tin cậy"
Bảo Châu không nhịn được lại bật cười, Điềm Nữu và Bảo Châu ở một bên thì thầm, Trần Nham cũng đang nói chuyện trong nhà với Bảo Sơn, cậu nói về Lý Kiến Thiết, nói: "Hiện tại đang xem mắt......"
Cậu liếc mắt nhìn vợ mình một cái, hạ giọng, nói: "Cậu biết không, cha mẹ vợ tôi bây giờ đang ra sức tìm cho hắn một tiên nữ đó.
Bảo Sơn bật cười.
Chuyện này cũng không có gì kỳ lạ, nguyên nhân là do trong thôn có không ít người chướng mắt nhà Đại Sơn, bây giờ nhà bọn họ có điều kiện hơn, đương nhiên là muốn tìm chỗ tốt một chút. Bảo Sơn nói: "Cậu là con rể thì đừng có xen vào quá nhiều"
Cái này thì Trần Nham hiểu được, cậu nói: "Đương nhiên là tôi biết mà.
Cậu không giống với những người con rể bình thường, đương nhiên là không thể nói nhiều.
Cậu do dự một chút rồi hạ giọng nói nhỏ với Bảo Sơn: "Anh cả viết thư về nói nhà tôi hãy mua nhà ở công xã"
Chuyện này hoàn toàn không ngoài dự đoán của Bảo Sơn.
Lý Kiến Kỳ đương nhiên có thể làm được chuyện này.
Trần Nham: "Anh ấy nói chuyện tiền bạc thì để anh ấy nghĩ cách, nếu nhà nào ở công xã có bán thì cứ chọn lấy trước, nếu có thiếu chút cũng không sao. Anh ấy hy vọng cả nhà đều có thể đến công xã ở rồi đem nhà ở đây bán đi?"
Cậu thở dài một hơi, nói: "Hiện tại cha mẹ vợ tôi có chút do dự, nhưng nếu bán nhà, tôi đoán cha mẹ tôi nhất định sẽ rất hứng thú, nhưng tôi sợ bọn họ không thể ngay lập tức lấy ra nhiều tiền như vậy"
Chuyện này thật khiến người ta phải bận tâm.
Trước kia bọn họ đều cảm thấy nhà Bảo Sơn không có ai giúp đỡ, bây giờ nhìn lại tuy nhà bọn họ không có ai giúp đỡ thật nhưng cũng không thiếu chuyện để lo. Tóm lại là anh cũng có áp lực.
Bảo Sơn: "Lẽ nào cậu đã quên chuyện chia đất rồi sao?"
Trần Nham đột nhiên sửng sốt.
Bảo Sơn: "Nhà các cậu có nhiều sức lao động, ai cũng có thể được nhận đất. Nhất định là sau một năm nữa sẽ được nhiều hơn bây giờ. Mặt khác, bây giờ cũng có thể nuôi heo, nuôi gà. Nhà cậu hoàn toàn có thể nuôi nhiều một chút. Dù sao nhà cậu cũng có kinh nghiệm rồi.
Bảo Sơn im lặng mấy giây rồi nói tiếp: "Tuy những chuyện đó phải sang năm mới có thể thấy được thành quả. Nhưng bây giờ cũng chưa mua được nhà.
1091 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận