Bảo Châu dặn dò thằng bé: "Chuyện này không được nói ra ngoài nha Tiểu Bảo Nhạc lập tức giả bộ kéo khóa miệng, nói: "Chị, cái này thì chị yên tâm, chị còn không biết cái miệng em sao? Em rất là biết giữ kín chuyện đó nha.
Một cậu thiếu niên mười ba vẫn rất hoạt bát, nếu cuộc sống quá khốn khó, có lẽ thằng bé sẽ trông khắc khổ và trầm tư hơn, nhưng cuộc sống cũng không đến nỗi quá gian nan, thằng bé được nuôi dưỡng thành một người lạc quan và tính tình rộng rãi. Mang theo dáng dấp của một thiếu niên hoạt bát và nhí nhảnh.
"Mẹ, vậy con có cần đưa bọn họ đến công xã không?"
Từ đầu Thích Ngọc Tú đã dự định đi, bây giờ cũng thuận tiện cần đến nhà chị cả một chuyện, nhưng cô cũng có chút suy tính, rồi nói: "Không được rồi, vậy thôi để lần sau đi.
Bảo Nhạc thở dài thườn thượt, thằng bé buồn phiền vì mình không được đi công xã.
Tuy nhiên, sự buồn phiền này không kéo dài bao lâu, thằng bé nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói: "Anh, chị, chiều tối thứ bảy em sẽ đến nhà ga đón hai người.
Bảo Sơn gật đầu, nói: "Được thôi"
Cậu bé nhìn Bảo Nhạc, trầm tĩnh nói: "Đi học thì nhớ phải chú ý vào."
Nghe anh trai nói như vậy, Bảo Nhạc không đồng tình, thằng bé kiêu ngạo nói: "Không phải lúc nào thi cử em cũng đứng nhất sao? Không được khinh thường em!"
Mọi người đều bật cười.
Bảo Nhạc: "Em cũng không phải là người không biết suy nghĩ.
Bảo Châu nhướng mày, nhìn thằng bé rồi làm mặt quỷ.
Chiều tối thứ ba, Bảo Sơn và Bảo Châu lên đường trở về trường học, bọn họ tốn khá nhiều thời gian để trở về trường, rốt cuộc, bọn họ xuống núi cũng phải mất hơn hai mươi phút, lại phải đi đến công xã, tổng cộng cũng phải mất hơn một tiếng rưỡi.
5 giờ bọn chúng lên xe buýt công cộng, đến huyện cũng mất khoảng nửa tiếng.
Bọn họ đi cùng Chiêu Đệ, Bảo Sơn và Bảo Châu xách theo lỉnh kỉnh đồ đạc, còn Chiêu Đệ chỉ có một tay nải nhỏ. Suốt dọc đường đi, Chiêu Đệ liên tục ngẩng đầu nhìn thời tiết, Bảo Châu tò mò hỏi: "Chị làm sao vậy? Có chuyện gì sao chị?"
Cô nhìn theo tầm mắt của Chiêu Đệ, nói: "Trời như thế này không giống sắp mưa đâu nhỉ?"
So với ngày hôm qua âm u, thì thời tiết hôm nay khá đẹp.
Gió không lớn, cũng không lạnh lẽo đến tận xương tủy.
"Không có gì đâu, chỉ là chị bị mưa thiên thạch dọa thôi. Chiêu Đệ lắc đầu, cố gắng bước đi nhanh hơn, thay đổi đề tài và nói: "Chúng ta về trường học muộn một ngày, không biết có sao không" "Bình thường trong nhà có chuyện đều có thể xin nghỉ, chứ đừng nói xảy ra chuyện lớn như vậy" Bảo Châu nói: "Không biết trường học như thế nào rồi chị nhỉ?"
Cái mưa thiên thạch này không hề có kết cấu, rơi xuống đất còn sâu vào vô cùng dọa người, cũng không biết được trường học bên kia có chịu ảnh hưởng không. Mấy người họ nói đến vấn đề này, Chiêu Đệ nói: "Trường học của chúng ta nhất định không có chuyện gì đâu, sẽ không có gì xảy ra đâu"
Chuyện này cũng có xảy ra ở kiếp trước, nhưng không có bất cứ thương vong nào.
Mặc dù kiếp trước Chiêu Đệ không được học nhiều, nhưng cũng có nghe nói địa phương bọn họ không có chuyện gì cả.
"Đúng rồi đó ạ!"
Chiêu Đệ do dự một lát, đè thấp thanh âm, nói với Bảo Sơn và Bảo Châu: "Anh họ của chị, Điền Cẩu Tu......"
Bảo Châu: "Anh họ bị làm sao ạ?"
Chiêu Đệ nhìn bọn họ, nói: "Nếu Điền Cẩu Tử tìm các em hoặc tỏ vẻ thân mật một chút, các em cũng đừng tin tưởng, cũng đừng qua lại với Cẩu Tử. Cần phải phòng bị một chút."
Bảo Sơn lập tức đề cao cảnh giác, hỏi: "Sao vậy? Bộ anh họ định làm gì sao ạ?" Ngừng lại một chút rồi lại tiếp tục nói: "Hoặc là chị nói đi anh họ đang muốn làm gì?"
Chiêu Đệ lắc đầu, nói: "Không làm gì cả, nhưng mà sau này có làm gì hay không thì rất khó nói. Lần này về nhà, chị có nghe lén được, Điền Cẩu Tử và chợ đen công xã có qua lại mua bán đồ đạc với nhau, thấy người khác kiếm tiền cũng cay cú nên muốn học theo. Chẳng qua trong tay cậu ta làm gì có tiền? Mặc dù ông bà nội có thiên vị thật nhưng mà họ nhát gan, không dám làm chuyện này. Càng không lấy tiền cho cậu ấy. Bây giờ Cẩu Tử đang nghĩ cách làm tiền"
892 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận