Thích Ngọc Linh: "Chuyện này không cần tới cháu giúp đâu, cháu cứ chơi vui vẻ đi"
Cô ấy nhìn Tế Ninh, nói: "Vậy không bằng bây giờ mấy đứa bắt đầu đi, Bảo Nhạc cũng qua tham mưu giúp đi"
Bảo Nhạc suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Vậy cũng được ạ.
Bảo Châu và Bảo Nhạc đi theo vợ chồng Tế Ninh về phòng, điều kiện nhà Thích Ngọc Linh cũng không tệ, nhưng bây giờ thì còn sức chứa được, đợi đến sau này vợ chồng họ có thêm một đứa con nữa thì cũng không biết phải làm sao.
Khi còn nhỏ thì có thể ở cùng nhau nhưng lớn lên một chút thì phải làm sao?
Tuy nhiên Tế Ninh và Trương Đào Hoa tạm thời không nghĩ tới chuyện đó.
Bảo Châu cũng không nói nhiều làm gì, liền đi thẳng vào vấn đề chính: "Trường học của anh cho phép tìm người giúp đỡ sao?"
Tế Ninh gật đầu: "Cho phép mà, chuyện này không có vấn đề gì cả.
Bảo Châu gật đầu: "Tốt thôi, như vậy trước tiên chúng ta thảo luận một chút về phương thức trộm đơn giản nhất, đầu tiên chính là vác bao trên vai, cái bao này ăn trộm kêu là gì anh có biết không?" Tế Ninh lắc đầu: "Bao thì kêu là bao chứ còn có thể kêu là gì?"
Bảo Châu mỉm cười: "Đây là kiểu 'tùy tay lấy"
Cô nói: "Vắt bao theo trong người thì bên trong tuyệt đối không thể để món đồ gì quý giá, tiền lại càng tuyệt đối không thể..."
Sau khi nói xong cái này, Bảo Châu lại nói đến vài phương thức ăn trộm khác, ngay sau đó nói:
"Tiếp theo chúng ta nói tới những kẻ lừa đảo, điều này thì càng có nhiều chuyện để nói."
Lúc này hai mắt Tế Ninh giống như quả chuông đồng vậy.
Cũng cùng là người với nhau mà sao Bảo Châu lại có thể ưu tú đến như vậy chứ?
Từ trước đến nay, sự chênh lệch giữa con người với nhau là rất lớn.
Mặc dù Bảo Châu còn chưa bắt đầu viết bài, chỉ dựa vào sự "giảng giải" thôi cũng đã khiến Tế Ninh cảm thấy đầu óc của mình thật vô dụng rồi.
Cậu bắt đầu nảy ra ý nghĩ đầu óc mình chẳng khác nào than tổ ong, còn Trương Đào Hoa cũng như được bước vào một thế giới mới.
Kẻ lừa đảo đều có nhiều chiêu trò đến như vậy sao?
Tế Ninh và Trương Đào Hoa đều vô cùng lo lắng hỏi: "Bảo Châu à, em ở bên ngoài cũng nguy hiểm quá đó, căn bản có quá nhiều kẻ xấu. Có phải em cũng đã gặp qua chúng rồi không?"
Bảo Châu lắc đầu: "Đến một người em còn chưa từng gặp nữa mà"
Tế Ninh: "Vậy sao em có thể biết nhiều như vậy?"
Bảo Châu buồn bực nhìn anh họ: "Anh à, chẳng lẽ chưa từng ăn thịt heo thì sẽ không được thấy heo đi như thế nào sao? Em là người có đầu óc mà"
Tế Ninh: Em nói như vậy cũng quá là nhẫn tâm.
Bảo Châu: "Anh mau nhanh đi, em còn rất nhiều cái chưa nói nữa đây này"
Cô mỉm cười: "Tiếp theo chúng ta nói về những kẻ lừa bán phụ nữ và trẻ em.
Tế Ninh:
Tuy rất kinh ngạc nhưng Tế Ninh cũng nhanh chóng vực dậy tinh thần, tiếp tục "học tập". Đầu óc cậu không được mau mắn như Bảo Châu nhưng cũng hiểu được, nếu đem những hình thức này tuyên truyền phòng bị thì khi gặp phải những kẻ trộm cắp, lừa đảo, buôn người cũng có thể xử lý tốt hơn.
Mặc dù còn chưa tốt nghiệp nhưng Tế Ninh cũng rất có tinh thần làm việc nghĩa.
Bảo Châu cũng suy nghĩ như thế, cô hiểu biết nhiều là vì cô được quan sát tiếp xúc nhiều.
Một khi đã như vậy, cô hy vọng có thể đem hết những hiểu biết của mình để giảng giải ra, trường của Tế Ninh là trường đại học cảnh sát tốt trong nước, nếu Tế Ninh làm tác nghiệp tốt, nộp lên sẽ gây được tiếng vang lớn.
Cô hy vọng có thể làm chút chuyện trong khả năng cho phép, phòng chống tội phạm cũng quan trọng như xử phạt tội phạm.
Chính vì như vậy, mấy ngày nay, Bảo Châu ngoài việc đi thăm người thân thì chỉ chú tâm giúp Tế Ninh làm việc này, bản thân Tế Ninh cũng chưa từng nghĩ đến, vốn dĩ cho rằng mình chỉ làm một bảng tổng kết, thế nhưng Bảo Châu lại làm thành một quyển sách.
Nói như vậy cũng không phải khoa trương, một chồng giấy thật dày thế này quả thật có thể đóng thành sách.
Bắt đầu từ cái đơn giản nhất đến cái tương đối nghiêm trọng, các hình thức, các trường hợp giả thiết, đồng thời còn có thêm một vài cái giản đồ.
Có thể nói là khá kỹ càng và tỉ mỉ. Tế Ninh có thể tưởng tượng nếu mình nộp cái này lên, đa phần sẽ gây ra náo động.
Đừng nói là Tế Ninh, ngay cả người phụ nữ mang bầu Trương Đào Hoa chỉ đứng một bên xem náo nhiệt thôi cũng thấy ghê người.
Tuy lần này trở về chỉ ở lại một thời gian ngắn nhưng Bảo Châu thật sự rất bận, cô càng không thể trưng ra dáng vẻ mệt mỏi, mỗi ngày đều phải thể hiện thần thái tươi tắn nhất có thể.
Thần thái tươi tắn còn có cả Tế Ninh, cậu phát hiện tuy có nhiều mặt bất đồng nhưng những gì em họ cậu nói cũng rất hữu dụng.
Chẳng qua vợ chồng bọn họ suốt ngày bận rộn với chuyện này, thật ra không thế chuẩn bị tốt chuyện ăn tết.
1030 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận