Ngoại trừ đề cập đến việc nhân công, an trí và máy móc, kỹ thuật thì vấn đề quan trọng nhất vẫn là vị trí, ở đây là khu xưởng có diện tích rất lớn, dù sao thì ban đầu đây cũng là nhà máy lớn nhất miền bắc. Cũng chính vì bên này đủ lớn rồi nên mới sớm xuất hiện vấn đề.
Ở đây nếu muốn cải cách thì yêu cầu về tài chính vô cùng lớn, Bảo Châu và bọn họ căn bản không dám nhận. Chủ nhiệm Tiết làm theo ý kiến của Lôi Khải Uẩn, dù biết chuyện nhà họ Lôi đã chia nhà nhưng Lôi Khải Uẩn có thể lấy ra tới một trăm vạn để sửa chửa, chứng tỏ anh có thể kiếm ra rất nhiều tiền.
Hơn nữa ông cũng đã cho người điều tra rồi, người này đúng là rất có năng lực.
Nếu anh đồng ý đầu tư thì chắc chắn là chuyện không đáng lo ngại.
Vậy nên chủ nhiệm Tiết mới để Bảo Châu liên hệ với Lôi Khải Uẩn.
Bảo Châu biết được điều này liền bận tâm tới. Tuy cô biết chủ nhiệm Tiết tưởng là Bảo Sơn đầu tư nhưng Bảo Châu cũng thực sự xem trọng hạng mục này, chẳng qua chủ nhiệm Tiết không nói sai, bọn họ xác thật không đủ tài chính.
Cô và mẹ của mình đều không có đủ.
Cô muốn đầu tư vào hạng mục này nhưng lại phát hiện tiền trong tay mình không đủ, cái cảm giác này thật là muốn điên lên.
Tâm trạng cô bây giờ rất là buồn bực.
Không còn biện pháp nào khác nên cô chỉ có thể liên hệ với Bảo Sơn, Bảo Sơn mà lại còn không hiểu suy nghĩ của Bảo Châu sao?
Anh hỏi thẳng: "Em có muốn làm cùng nhau không?"
Bảo Châu: "Với ai cơ?"
Bảo Sơn: "Chúng ta hợp tác, một mình anh đầu tư cũng sợ điều động quá nhiều tài chính, ảnh hưởng đến công việc bên này, không ấy chúng ta cùng nhau làm em thấy sao?"
Căn bản Bảo Sơn không bị ảnh hưởng gì, anh nói vậy là vì muốn làm việc cùng Bảo Châu.
Bảo Châu lập tức nâng cao tinh thần: "Em và anh có thể hợp tác như vậy sao?"
Bảo Sơn bật cười: "Đương nhiên rồi.
Anh nói: "Vốn lưu động trong tay em nhiều hay ít? Chúng ta chia đôi cũng được.
Bảo Châu hơi híp mắt, nói: "Anh cố ý làm vậy phải không? Anh quan tâm đến tâm trạng của em thật đó."
Bảo Sơn hiểu Bảo Châu, chẳng lẽ Bảo Châu lại không hiểu anh sao?
Mà Bảo Sơn cũng thẳng thắn thừa nhận: "Chúng ta còn muốn phân rõ cái này của ai cái kia của ai nữa sao? Anh thích làm việc cùng em nhiều hơn một chút, nói không chừng chúng ta sẽ làm tốt được một dự án lớn đó chứ? Em thấy anh nói có đúng không?"
Bảo Châu bật cười, đắc ý rung chân: "Đương nhiên là vậy rồi"
Thật ra hai người chỉ xem trọng ngành sản xuất này thôi, vừa lúc có cơ hội thì muốn gia nhập, nhưng nếu nói làm một nhà máy lập tức từ lỗ thành lãi thì bọn họ cũng chưa chắc rằng mình có thể làm được. Nhưng mà không ngờ tới cơ hội này lại nhanh chóng trở thành sự thật.
Ngắn nhất thì cũng phải trải qua mấy năm cố gắng thì sản phẩm của công ty thực phẩm của bọn họ mới có thể chiếm lĩnh phần lớn thị trường nội địa, có điều đây đều là chuyện của sau này.
Mà hiện tại sau khi hai người quyết định mọi việc xong xuôi, Bảo Sơn lập tức bay qua gặp Bảo Châu rồi âm thầm thảo luận thêm. Trong mắt người ngoài, đương nhiên họ sẽ thấy hai người này thật sự vì tình yêu mà không quan tâm đến tiền bạc.
Nhưng chỉ có bọn họ mới biết chính mình là người lý trí, bản thân cũng thật sự xem trọng cái xí nghiệp này.
Hai người thương lượng tốt hết thảy xong cũng không tự mình đi đàm phán mà ngược lại tìm đoàn đội đàm phán chuyên nghiệp. Ở chỗ chủ nhiệm Tiết, bọn họ cũng phối hợp rất tốt, một đóng vai chính diện, một vào vai phản diện.
Về lần đàm phán này, mặc kệ là Bảo Sơn hay Bảo Châu thì cũng đều xác định rõ ràng, bọn họ thu mua là hoàn toàn không có vấn đề gì, cũng có thể tiếp nhận một bộ phận công nhân viên chức, miễn là công nhân viên chức bình thường, bọn họ vẫn đồng ý tiếp nhận. Còn tầng lớp lãnh đạo thì bọn họ dù là một người cũng không muốn nhận, dù sao thì hoàn cảnh sinh hoạt tập thể trước đó hình thành loại người không phù hợp với yêu cầu của Bảo Sơn và Bảo Châu.
Hơn nữa một nhà máy lớn như vậy mà chỉ trong một đoạn thời gian ngắn đã bị suy sụp đến mức phải bán đi, có thể thấy được những người này căn bản không có gì trình độ gì đáng nói.
Cho nên điểm này Bảo Châu vô cùng kiên trì và quyết đoán.
Mà bởi vì lần này đàm phán không chỉ mỗi chuyện xưởng thực phẩm, dù sao thì cũng là làm "thử nghiệm bí mật' nên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, đám người lãnh đạo trong xưởng còn tưởng sẽ thu được món bở gì cho mình. Điều này là tuyệt đối không thể xảy ra.
Không những không xảy ra mà còn bởi vì Bảo Sơn và Ellen có phong cách làm việc không để ý đến tình thân nên mọi chuyện càng được tiến hành một cách rõ ràng và dứt khoát.
Không một ai dám làm bậy, trải qua mấy vòng thương lượng đến cuối mùa thu thì đặt bút ký hợp đồng thứ nhất. Rốt cuộc thì cuộc đàm phán cũng kết thúc.
Vì bọn họ kiên quyết không cần tầng lớp lãnh đạo nên toàn bộ những người này đều bị điều đi nơi khác.
Có quan hệ hay không có quan hệ đều phải đi.
1064 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận