Phong cách của Bảo Sơn và Bảo Châu hoàn toàn khác nhau.
Bảo Châu là một người yêu thích học tập, cô luôn muốn bản thân phải chăm chỉ và cố gắng tiến về phía trước, khát vọng cống hiến cho tổ quốc; còn Bảo Sơn coi trọng nhất là cổ phiếu, sự giàu có. Bọn họ hoàn toàn khác xa nhau về phong cách.
Nhưng hai người bọn họ mặc kệ hoàn cảnh và phong cách có khác nhau tới cỡ nào thì chỉ cần bọn họ được ở bên nhau đó mới là điều hạnh phúc nhất.
Thời gian chính là thứ trôi qua nhanh nhất, giống như vừa mới chớp mắt cái đã đến năm 84, hiện tại cứ năm này lại phát triển nhanh chóng hơn năm trước, cách đây hai ba năm thì mọi người còn khinh thường những cá nhân đầu cơ trục lợi.
Còn hiện tại thì đã khác rồi.
Ngược lại thời gian trôi qua thì mọi người đều cảm thấy rằng chỉ có kiếm tiền mới chính là điều đáng quan tâm nhất.
Trước kia dù có nhiều tiền thì vẫn có một vài thứ không thể mua được bằng tiền, tuy cũng có chợ đen nhưng không phải đều có đầy đủ mọi thứ, hơn nữa giá cả ở chợ đen cũng vô cùng cao. Nhưng mà hiện tại chỉ cần có tiền thì cái gì cũng có thể mua được, mặc dù có các loại phiếu định mức nhưng cơ bản đều không được sử dụng nhiều cho lắm.
Ngay cả Cung Tiêu Xã cũng có thể không cần đến phiếu định mức, dĩ nhiên hoàn cảnh hiện tại đã thay đổi nên quan niệm của mọi người cũng lập tức thay đổi.
Hiện tại làm buôn bán kiếm tiền đã không phải là ngành sản xuất bị người ta khinh thường. Đôi khi còn nhận được ánh mắt hâm mộ lẫn ghen ghét của người khác. Tết năm nay gia đình Bảo Châu muốn chuẩn bị thật nhiều thứ, bởi vì năm nay Bảo Sơn và ông nội của anh cũng dự định đến đây ăn tết cùng bọn họ.
Mà năm nay công việc làm ăn của Thích Ngọc Tú ở bên kia cũng khuếch trương thêm nên tương đối bận rộn, cô ấy không thể ném hết toàn bộ công việc cho một mình Lý Kiến Kỳ, vậy nên Thích Ngọc Tú bắt buộc phải về muộn một chút, điều này khiến cho Bảo Châu và Bảo Nhạc lại bận rộn thêm gấp đôi.
Bảo Châu: "Chị đúng là khổ quá mà."
Bảo Nhạc oán than: "Rõ ràng là em khổ hơn.
Chị em bọn họ là muốn diễn xem ai vất vả hơn ai sao?
Hai người nhìn nhau không nói gì, đồng thanh bật khóc oa oa, khóc oa oa xong rồi thì vẫn phải quay lại với công việc, Bảo Châu chân thành nói: "Chị dự định tìm một trợ lý để có thể sắp xếp mấy chuyện sinh hoạt"
Như vậy ít nhất cuộc sống sinh hoạt của cô sẽ không bị những việc này trì hoãn, cô vừa nói như vậy xong thì Bảo Nhạc lập tức kêu lên: "Em cũng muốn nữa.
Bảo Châu giương mắt nhìn về phía Bảo Nhạc, Bảo Nhạc suy nghĩ một chút, một giây sau lập tức tự mình phủ định, nói: "Nghĩ lại thì em nên từ bỏ, em và chị căn bản không giống nhau.
Bảo Châu: ""
Cô hỏi: "Vậy em tốt nghiệp xong thì có kế hoạch gì không, tốt nghiệp rồi vẫn làm cùng chị hay là có tính toán cho riêng mình?"
Cô nghĩ như vậy cũng tốt, nếu em trai Bảo Nhạc có chủ ý của riêng mình, như vậy cô sẽ không ngăn cản Bảo Nhạc. Nhưng nếu Bảo Nhạc muốn làm việc cùng cô thì như vậy Bảo Châu cũng rất vui, bọn họ song kiếm hợp bích, họ nhất định là thiên hạ vô địch.
Nói thật lòng thì Bảo Châu và Bảo Nhạc cùng nhau làm việc, so với cô và bạn trai Bảo Sơn cùng nhau làm thì tốt hơn nhiều.
Vì sao ư?
Còn không phải vì Bảo Nhạc là em trai sao? Cậu sẽ nghe theo ý tưởng của cô nhưng cũng sẽ nói ra ý nghĩ của riêng mình, hai người sẽ cùng nhau bàn luận. Nhưng Bảo Sơn thì không như thế, Bảo Sơn luôn đứng về phía Bảo Châu vô điều kiện, dù như vậy thì công việc cũng được đẩy mạnh mau chóng.
Nhưng Bảo Châu không thể xác định được những ý tưởng của cô có lý trí quá hay không? Bởi vì chỉ cần là cô có vấn đề, phán đoán của cô xuất hiện sai lầm thì đó chính là điểm chí mạng. Bảo Sơn lúc nào cũng chỉ biết đồng ý với cô, như vậy thì sẽ không thể sửa lại cho đúng. Trong điều kiện này thì trong lòng Bảo Châu hiểu rất rõ, cô không thích hợp làm việc cùng Bảo Sơn, nhưng cô thích hợp làm việc cùng Bảo Nhạc. Đương nhiên mỗi người đều có lý tưởng khác nhau cho nên Bảo Châu cũng sẽ không cưỡng ép Bảo Nhạc nhất định phải cùng làm việc với cô. Bảo Nhạc: "Em còn nửa năm thực tập nữa, thời gian này em nhất định vẫn sẽ ở lại đây làm việc, nhưng mà sau khi tốt nghiệp thì em muốn được tự mình phát triển"
Về điểm này thì Bảo Nhạc đã nghĩ tới lâu rồi, cậu cũng là một người lý trí, bản thân thấy chị gái có chút cô đơn, cậu cười nói: "Chị có nhiều người giúp đỡ như vậy, có thêm em thì cũng chỉ có một người làm, mà thiếu đi em thì sẽ càng không gây mất mát gì cả.
Bảo Châu: "Vậy sao mà giống nhau được? Nhưng mà nếu em có ý nghĩ của riêng mình thì chị cũng không muốn khiến em chậm trễ. Em muốn làm về cái gì?"
Bảo Nhạc nghiêm túc: "Em muốn làm người đi khai hoang ()" [Chú thích: ( ) Khai hoang: là công cuộc mở mang, khai phá ruộng đất. Bảo Châu: "? ??"
999 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận