Trần Diễm Nam: "Sao lại thế này, cậu nói xem sao lại thế này"
Lúc này không chỉ Trần Diễm Nam, mà tất cả mọi người đều vây quanh Tiểu Trình, Tiểu Trình thở hồng hộc, nói: "Hôm nay đã có văn bản đưa xuống, trước tiên là thông báo. Năm nay khôi phục thi đại học, lần thứ nhất khôi phục là sắp xếp vào đầu mùa đông năm nay. Không quan tâm xuất thân, tuổi tác, tình trạng hôn nhân, chỉ cần nguyện ý là sẽ có cơ hội" "Không quan tâm tuổi tác ư, thật sự không quan tâm tuổi tác sao?"
Tiểu Trình gật đầu: "Đúng vậy, tôi thật sự đã nghe được, chắc là ngày mai báo chí sẽ đưa tin, cô không yên tâm có thể mua báo về xem Cũng có người lôi kéo Tiểu Trình mà hỏi: "Không quan tâm xuất thân? Thật vậy chăng? Đây là thật vậy sao?"
Tiểu Trình: "Thông báo nói như vậy, bất luận kẻ nào bất đắc dĩ xuất thân từ phần tử trí thức......
"A a a, vậy là tôi cũng có thể tham gia!"
"Trần Diễm Nam, cô làm gì vậy?"
"Tôi đi ôn tập, tôi phải đi ôn tập."
Công xã Bắc Hà.
Mấy công nhân đang làm việc, lúc này có người chạy tới: "Đồ đệ, đồ đệ...... Con có thể tham gia thi đại học......"
Đứa nhỏ này học tập thật sự rất tốt, năm trước mới tốt nghiệp cấp ba, bây giờ khôi phục thi đại học, hắn càng có nhiều cơ hội.
"A! !!"
Hắn chạy thật nhanh, lảo đảo còn té một cái: "Thật vậy chăng?"
"Tên ngốc này, sao có thể lừa con chứ? Con có thể, con nhất định có thể!"
"Ô, khôi phục thi đại học, con có thể một lần nữa đọc sách...."
Đại đội Được Mùa.
Viện thanh niên trí thức đã náo nhiệt, bọn họ biết tin vào giữa trưa, đúng lúc là thời gian ăn cơm trưa, mọi người đều không ăn cơm, cả đám nhảy cao ba thước, nói: "Chúng ta có thể, chúng ta có the......"
Trong thôn có vài người học cấp hai, cấp ba, càng phấn khởi đọc sách.
Lý Kiến Kỳ cưỡi xe đạp, chạy như bay vào thôn, cậu đạp xe tới chân núi, rồi khiêng xe đạp chạy lên núi. Chạy thẳng một đường nhanh như bay, mọi người muốn ngăn cậu lại hỏi đôi ba câu nhưng đều không đuổi kịp.
Ngày thường là người hào hoa phong nhã, đây là lần đầu tiên thấy cậu chạy nhanh như vậy, quả thật giống như phát điện.
"Con trai ông Lý, ông Lý......"
Lý Kiến Kỳ giống như không nghe thấy, chỉ hai ba bước là không thấy người đâu nữa rồi. Bác gái vừa kêu nhìn thấy tốc độ này của cậu, nghẹn họng nhìn trân trối: "Thằng này sao giống con khỉ thành tinh vậy?"
"Thôi cũng đừng nói nữa, bây giờ ai mà không kích động, mấy đứa đi học trong thôn và thanh niên trí thức không phải đều điên hết rồi sao?"
"Cậu ấy lớn như vậy, lại có công việc chính thức, lẽ nào còn tham gia thi đại học?"
"Ai mà biết được......"
Mọi người bàn tán sôi nổi, Lý Kiến Kỳ không biết nên cậu đã chạy về nhà, à không, nói một cách chính xác là chạy tới nhà Thích Ngọc Tú, cậu đứng ở cửa, lớn tiếng kêu: "Thím Tú, thím Tú, thím có ở nhà không?"
Thích Ngọc Tú đang nấu cơm, lau tay đi ra và nói: "Sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Lý Kiến Kỳ: "Khôi phục thi đại học! Tin tức chính thức được đưa xuống, Bảo Sơn và Bảo Châu đều có thể tham gia, cháu vội đến đây báo cho dì biết..."
Thích Ngọc Tú: "A, đây chính là chuyện tốt" Cô ấy cực kỳ vui sướng: "Thật tốt quá, thật là quá..."
Mặc dù bọn họ đều đã biết trước chuyện này, nhưng biết thì biết, vẫn vui mừng như Bảo Sơn và Bảo Châu, Thích Ngọc Tú biết được là tin tức chuẩn xác, cảm giác thật sự khác biệt với "biết", cô ấy vui mừng, nói: "Mau vào đây, vào đây uống nước, cảm ơn cháu đã tới đây nói cho thím..." Lý Kiến Kỳ đã chạy đến mặt đỏ bừng, nhưng vẫn nói: "Không có gì đâu ạ, thím Tú, cháu không uống nước đâu, cháu còn phải về nhà. Cháu còn có việc phải thương lượng với người trong nhà nữa a."
Thích Ngọc Tú nhìn Lý Kiến Kỳ một cách ký quái.
Lý Kiến Kỳ nghiêm túc: "Cháu cũng định tham gia thi đại học. Thích Ngọc Tú hơi sửng sốt, Lý Kiến Kỳ thấy biểu cảm của cô ấy cũng hiểu được mình lại sắp đem đến những nghị luận lớn. Thím Tú rất sáng suốt nhưng những người khác...... Cậu cười chua xót, đang chuẩn bị nói gì đó, đã nghe Thích Ngọc Tú nói: "Nếu có thể thì thím cảm thấy cháu tham gia thi đại học là đúng"
Lý Kiến Kỳ sửng sốt, sau đó không thể tưởng tượng nhìn về phía Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú mỉm cười: "Lúc đi học cháu học tập rất tốt, tuy cháu đã tốt nghiệp rất nhiều năm, nhưng cháu vẫn chưa quên kiến thức. Hơn nữa đầu óc nhanh nhạy, lại chịu khó hơn người khác. Thím cảm thấy, nếu cháu thật sự tham gia thi đại học thì đó là chuyện tốt, cháu sẽ có một tiền đồ tốt hơn. Đương nhiên công việc hiện tại của cháu cũng tốt, chỉ là thím cảm thấy cháu có thể có tiền đồ tốt hơn nữa"
Lý Kiến Kỳ yên lặng nhìn Thích Ngọc Tú, trầm mặc suy nghĩ, cậu nhẹ giọng hỏi: "Thím thật sự cảm thấy cháu sẽ có tiền đồ tốt hơn sao?" Thích Ngọc Tú gật đầu: "Thím Tú luôn biết cháu có năng lực"
Dừng lại một chút, lại nói: "Bảo Sơn và Bảo Châu ở bên kia cũng có tài liệu ôn tập. Chờ hai đứa trở về thím sẽ nói bọn chúng tìm hộ cho cháu.
Lý Kiến Kỳ nhìn chằm chằm Thích Ngọc Tú, ánh mắt thâm thúy, rất mau gật đầu thật mạnh: "Cảm ơn thím Tú, cháu sẽ nỗ lực thật nhiều.
Mặc dù đã không còn là trẻ con, Lý Kiến Kỳ nghiêm túc đồng ý giống như một đứa trẻ.
1088 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận