Ai nói trẻ con không biết được tầm quan trọng của tiền? Các bạn nhỏ đều biết hết đó.
Mấy ngày Bảo Sơn và Bảo Châu ăn tết tại đây, trẻ con cũng có thêm một khoản thu nhập nhỏ, đương nhiên Bảo Sơn và Bảo Châu cũng thu về thật nhiều kỷ niệm vui vẻ. Chẳng qua thời gian ăn tết thật ngắn ngủi, rất nhanh mọi người lại chuẩn bị rời đi. Lúc này Thích Ngọc Tú theo chân bọn họ cùng nhau về quê nhà, cô ấy phải đi về xử lý chuyện quyên tiền, còn Lý Kiến Kỳ sớm đã đi Thẩm Quyến, chuyện làm ăn bên đó cần phải có người quán xuyến.
Đến cả Bảo Sơn và ông nội Lôi thì bọn họ cũng không thể ở lại bên này lâu được.
Bảo Sơn bận rộn không thua kém Bảo Châu một chút nào.
Mọi người nhanh chóng từng bước bắt đầu một vòng công việc bận rộn trong năm mới.......
Thích Ngọc Tú về đến quê nhà, chuyện đầu tiên cần làm chính là đến gặp hiệu trưởng cấp ba của Bảo Châu, Bảo Châu đã liên hệ trước rồi, năm ngoái hiệu trưởng đã về hưu, vốn dĩ còn cảm thấy có chút mất mát, không ngờ lại được Bảo Châu tìm đến.
Tuy thầy không có năng lực làm tốt chuyện này nhưng người khác nguyện ý quyên tặng thì thầy cũng rất vui lòng bỏ ra một phần sức lực của mình.
Thích Ngọc Tú một mình trở về, nhưng vì Bảo Châu đã liên hệ trước rất nhiều lần nên chuyện bên này được xử lý vô cùng nhanh chóng. Về mặt tài chính đã được xử lý đúng chỗ, ví dụ như đại đội Được Mùa bọn họ, à không, hiện tại đã đổi tên thành thôn Được Mùa. Thôn Được Mùa là nơi đầu tiên được khởi công xây trường học.
Thích Ngọc Tú sắp xếp cháu ngoại trai là Thích Đại Bảo nhận đội công trình làm việc, tuy Thích Đại Bảo miệng lưỡi trơn tru nhưng là người không xấu, Thích Ngọc Tú tìm hắn kêu người đến làm việc, Thích Đại Bảo còn vô cùng vui mừng.
Trước kia hắn cũng bị coi như là làm việc không đàng hoàng, đối với việc trồng trọt, hắn thật sự không thích làm nên đã đem bán hết đất sản xuất, nhưng cũng không có được bao nhiêu tiền. Lần này cô quyết định trao cho hắn cơ hội này, hắn lập tức nắm chắc. Hắn kêu người đến làm việc, kêu hết mấy thanh niên trẻ, bọn họ đều bị xem là thành phần ham chơi không ham làm, hiện tại tuy làm việc mệt nhưng có thể kiếm được tiền nên cả đám đều rất vui.
Tóm lại là trồng trọt không kiếm được nhiều tiền, những người làm việc này vì kiếm tiền, mặc dù có mệt một chút nhưng cũng đều chống đỡ được.
Vợ Đại Bảo và mấy người phụ nữ phụ trách việc nấu cơm, cô ấy cũng biết thương chồng nên đã nấu những món ăn ngon, trưa mỗi ngày đều có thịt ăn, đồ ăn tương đối không tồi, mọi người cũng rất vui mừng.
Đây là một nguyên nhân khác khiến rất nhiều người nguyện ý ở lại.
Đại Bảo có một đứa em trai và một đứa em gái, cả hai đều đã kết hôn.
Nhị Bảo không hướng ngoại giống Đại Bảo, chồng cô ấy cũng là người thành thật, ngày thường ở nhà làm nông, lần này Đại Bảo lập tức gọi chồng Nhị Bảo tới làm việc, công việc này là cô hắn trả tiền, đương nhiên hắn phải tìm người thật sự được việc, không thể để cho cô hắn chịu thiệt. Cô hắn không sợ tiêu tiền nhưng nhất định phải yêu cầu có chất lượng, nói như vậy là Đại Bảo đã hiểu.
Mà sở dĩ Thích Ngọc Tú tìm Đại Bảo là vì cô ấy tiêu tiền trả công, so với việc để người khác kiếm được số tiền này thì không bằng để cho Đại Bảo bọn họ còn hơn. Dù sao thì cô ấy cũng hiểu biết về đứa nhỏ Đại Bảo này, hắn sẽ không lừa gạt mình.
Nhưng người ngoài có thể lừa gạt mình hay không, Thích Ngọc Tú thật sự khó mà nói được. Hơn nữa chuyện quyên tặng này cũng liên quan đến nhiều chuyện, cho nên Thích Ngọc Tú không muốn giao quyền cho người khác, cô ấy muốn tự mình toàn quyền sắp xếp. Thích Ngọc Tú thu xếp chuyện này rõ ràng, bên cạnh cũng có hiệu trưởng làm cố vấn và Thích Đại Bảo phụ trách công trình, cho nên tiến độ được đẩy mạnh rất mau. Người trong thôn kỳ thật cũng không rõ đây là chuyện gì nhưng bọn họ đều nghe nói Thích Ngọc Tú muốn lấy danh nghĩa Điền Đại quyền tặng trường học.
Bọn họ không biết được một trường học cần bao nhiêu tiền, nhưng một căn nhà thông thường thì hiện tại cũng đã bốn trăm - năm trăm. Vậy vẫn là giá bình thường nhất, còn hiện tại bọn họ đang xây trường học năm tầng.
Nghe nói ngoài trường học thì bàn ghế cũng sẽ được quyên tặng. Chuyện này khiến người nghe quả thật nghẹn họng.
Người trong thôn mỗi ngày ngoại trừ việc làm nông ra thì chủ yếu là đi tám chuyện, cũng có người làm việc vặt bên chỗ Thích Đại Bảo nhưng con người Thích Đại Bảo giống cha và ông bà nội hắn, nếu tới thì phải làm việc, còn nếu muốn ở chỗ này đục nước béo cò kiếm tiền thì nhất định là không thể được.
Đây là kiếm tiền từ cô của hắn, một đám làm việc không đàng hoàng thì đừng hòng nghĩ tới chuyện hắn sẽ nhận vào làm.
Tuy nhiên dù sao cũng là dân quê, muốn đầu cơ dùng mánh lới cũng không nhiều lắm, hầu hết đều là thiệt tình lại đây làm việc, hiện tại đội công trình mà Thích Đại Bảo kéo tới đây, cơ bản đều là con cái của người trong thôn Được Mùa.
1043 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận