"Mau tới đây nếm thử món thịt chiên giòn mẹ em làm này, đây là món sở trường của mẹ em đó.
Sau khi lớn lên thì Bảo Châu không thể nào ăn được thịt mỡ nhưng mẹ cô làm thịt chiên giòn, thịt nạc chỉ có một tí ti mỡ sau đó chiên vàng giòn nên hoàn toàn không có thịt mỡ.
Bảo Châu: "A. Vẫn là tay nghề của mẹ tốt nhất.
"Cái này là món gì vậy?"
"Cái này là gỏi cá đó con thấy thế nào?"
"Ngon lắm ạ!"
Tay nghề của Thích Ngọc Tú thật sự rất giỏi.
Ngay cả món cải trắng mà Bảo Nhạc xào, mọi người cũng ăn không còn một miếng nào.
Chiêu Đệ thầm cảm thán trong lòng, bác cả chính là người phụ nữ tốt như vậy, lại còn rất giỏi cho nên mới có thể nuôi dưỡng được mấy anh em Bảo Châu nên người như ngày hôm nay. Tuy mọi người lại đây làm khách nhưng chị em Chiêu Đệ cũng không ở lâu, Lý Kiến Kỳ cũng vậy, kỳ nghỉ hè họ đều không về nhà nên cũng rất nhớ người nhà. Bọn họ chỉ ngồi trong nhà chốc lát rồi kéo nhau rời đi.
Bọn họ đi rồi Bảo Châu thuận thế nằm lên sô pha, nói: "Ái chà, về nhà vẫn là thoải mái nhất Cô vỗ vỗ vào sô pha, hỏi: "Mẹ ơi cái này từ đâu mà có thế?"
Thích Ngọc Tú: "Là dượng cả của con liên hệ người mua giúp mẹ đó, không tệ đúng không?"
Bảo Châu gật đầu: "Còn tốt nữa là đằng khác ạ"
"Làm cơm cho nhiều người ăn như vậy, mẹ có mệt lắm không?"
Cô bò dậy: "Để con mát xa giúp mẹ một chút.
Thích Ngọc Tú cười nói: "Mẹ vẫn còn khỏe lắm, trước kia chúng ta đến thủ đô đều ở nhờ nhà người ta, Chiêu Đệ còn quan tâm chăm sóc mẹ rất nhiều. Bây giờ bọn họ trở về, trong khoảng thời gian này, nhà bọn họ sẽ không cho bọn họ ăn cơm. Nếu mẹ không làm cơm đãi thì chắc là bọn họ sẽ bị đói mất thôi"
Dù cho có không ở cùng nhau tám trăm năm đi chăng nữa, Thích Ngọc Tú cũng rất hiểu người nhà họ Điền.
Đây cũng là lý do vì sao cô ấy gọi bọn họ tới ăn cơm.
Bảo Châu: "Trong lòng chị Chiêu Đệ cũng hiểu rõ mà"
Cô dừng lại một chút sau đó cất tiếng hỏi: "Này bạn học Điền Bảo Nhạc, cuối kỳ em thi thế nào rồi?"
Bảo Nhạc nằm dài gác chân lên bàn trà, kiêu ngạo nói: "Em mà còn có thể thi không tốt sao?"
Người nhà này đều tự tin như vậy, họ không bao giờ biết khiêm tốn là gì.
Bảo Châu: "Ha ha ha"
Bảo Nhạc vô cùng đắc ý: "Lần này em thi được hạng nhất toàn thị đó nha.
Bảo Châu kinh ngạc: "Các em đã bắt đầu làm bài thi toàn thị rồi sao?"
Lúc ấy chỉ có thi tốt nghiệp bọn họ mới thi đề chung một lần, tuy nhiên lần đó là xếp hạng toàn tỉnh, còn những lúc khác thì không.
Bảo Nhạc: "Đúng vậy, hiện tại đều là như thế, chị, chị yên tâm đi, em sẽ học tập thật chăm chỉ"
Bảo Châu liếc cậu, nói: "Em đương nhiên phải học thật chăm chỉ, chị còn trông đợi vào sự giúp đỡ của em! Chị ở bên kia bận lắm. Em phải cố gắng thi thật tốt, đến lúc đó tới chỗ chị làm giáo viên.
Bảo Nhạc mỉm cười: "Vậy chị hãy xin em đi"
Kết cục chính là cậu đau thương nhận lấy cái giẫm chân vô địch của chị gái......
Thích Ngọc Tú: "Bảo Châu, con ở bên kia làm ăn bây giờ thế nào rồi?"
Bảo Châu: "Cũng thuận lợi lắm mẹ. Chẳng qua là có hơi áp lực một chút. Cô cũng không phải đứa con chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, có chuyện gì cô đều sẽ nói hết ra.
Nếu đã là người một nhà thì cần gì phải che giấu! Đây là suy nghĩ của Bảo Châu. Cho nên cô luôn nói chuyện thẳng thắn: "Con sợ người ta tham gia lớp học bổ túc bên con nhưng thi không đạt được kết quả tốt, mẹ nói xem bọn họ tiêu tiền học thêm ngược lại cũng thi không đạt, vậy trường học của con làm sao chiêu sinh được nữa? Con cảm thấy không nhất định là mọi người đều phải thi đậu, nhưng ít nhất cũng nên đạt một phần ba hay một phần tư gì đó đúng không a?"
Cô nói như vậy, mẹ cô cũng hiểu, Thích Ngọc Tú nói: "Con hãy giữ tâm trạng bình thản một chút. Nếu tâm trạng con không ổn định vậy những người khác không phải còn áp lực hơn nữa hay sao?
Con chính là người dẫn đầu của bọn họ mà."
Bảo Châu gật đầu: "Con biết chứ Đột nhiên cô nghĩ tới cái gì đó, bèn nói: "Phải rồi, con có thể tiến hành vài lần thi thử, để mọi người làm quen một chút. Có người thật sự học hành không giỏi nhưng cảm giác khi tới lớp học bổ túc cũng học không đến nỗi tệ, ngày thường học ở trường thì thành tích không được khá cho lắm, con cảm giác không biết có phải những người này không vững tâm lý hay không nữa? Con tổ chức vài lần thi thử để huấn luyện bọn họ thêm một chút. Thích Ngọc Tú: "Con xem như vậy không phải rất tốt sao?"
Bảo Châu: "Mẹ, mẹ chính là nàng thơ của con"
Thích Ngọc Tú: "Gì chứ?"
1070 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận