Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 730: Chương 730

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Chiêu Đệ bật cười.
So đo với nhau xem ai thành công hơn nữa ư?
Đây là chuyện mà những người tài ba hay làm sao?
Bảo Châu lúc này cũng có giây phút hoảng hốt ngắn ngủi: Anh trai, anh đang làm gì vậy?
Hiện tại anh đang chuyên tâm học ngoại ngữ, nửa năm nay, anh đã có thể giao tiếp lưu loát, cũng may trước kia đã có kinh nghiệm, nếu bắt đầu từ con số 0 thì thật sự rất khó khăn.
Cho dù là ngôn ngữ hay là thói quen sinh hoạt thì trong nước và ở nước ngoài vẫn có sự chênh lệch rất lớn.
Vô số lần Bảo Sơn đều cảm ơn trời cao, nguyên nhân là do trước đây bọn họ đã có những cuộc gặp gỡ đạc biệt cho nên hiện tại anh mới có thể thích ứng với tất cả mọi thứ.
Hơn nữa, hình như đối với cái gì anh cũng đều hiểu được không ít, vô số lần lâm vào tình huống khó xử cũng không khiến anh chán nản.
Thật sự đi ra nước ngoài, Bảo Sơn nhớ nhất chính là người nhà, người nơi này...... Những người ở nơi này tuy có quan hệ huyết thống với anh nhưng cũng khó có thể hòa hợp, thậm chí còn rất căm thù anh.
Gì mà cô chú, gì mà anh em bà con họ hàng.
Bọn họ chỉ biết anh là người tranh đoạt tài sản chứ không phải là một người thân.
Cũng may lúc Bảo Sơn tới cũng không có chờ mong gì ở bọn họ.
Từ khi anh biết ông nội còn có những người thân khác nhưng ông nội lại không chủ động đề cập đến thì anh đã ngầm đoán ra được.
Rất kỳ lạ, tuy không có bất kỳ ai nói gì nhưng trong lòng anh có một dự cảm như vậy.
Kết quả thì quả nhiên là thế.
Cho nên đôi khi dự cảm của con người cũng rất chuẩn.
Bảo Sơn ngồi trong phòng, lật mở từng trang sách trên tay, tuy trước kia anh học rất giỏi, nhưng nếu muốn hoàn toàn theo kịp thì vẫn cần phải thích ứng.
Dù sao thì điều kiện và cách thức giáo dục cũng không giống nhau.
Dù một người có thông minh cỡ nào cũng không thể không nỗ lực.
Nếu Bảo Sơn đã lựa chọn đi con đường này thì càng phải nỗ lực, hơn nữa anh cũng cảm thấy bản thân mình cần nỗ lực.
Anh cũng nghe nói, ở bên này vẫn có thể học rất nhiều, lúc này anh nghĩ đến câu nói trước kia của Khương Việt rằng "Chỉ có tri thức mới không bỏ rơi con người", nghĩ đến đây anh không nhịn được mà mỉm cười.
"Thịch thịch thịch"
Tiếng đập cửa vang lên, Bảo Sơn ngẩng đầu: "Mời vào"
Người bước vào chính là quản gia, ông vừa khách khí lại vừa cung kính: "Cậu Tôn, giáo viên Ellen tới rồi"
Bảo Sơn: "Mời ông ấy đến phòng sách đi"
Tuy ông nội nói sẽ sắp xếp cho anh đến một trường học tốt. Nhưng Bảo Sơn cũng hiểu được mình không thể đi như vậy, cho nên trong khoảng thời gian này anh vẫn luôn chăm chỉ học tập, ngôn ngữ cũng chiếm phần lớn thời gian trong đó.
Nếu không thể giao tiếp được, anh đi học thì có thể học được gì? Đúng lúc thời điểm trở về cũng là cuối tháng 9 cho nên bọn họ ước định mùa hè năm sau sẽ nhập học, hiện tại chủ yếu là học thêm các phương diện khác.
Anh vẫn đang rất nỗ lực, Bảo Châu đừng nghĩ có thể thắng được dễ dàng.
Anh sửa soạn lại sách vở trong tay, rút ra quyển sách giáo khoa mới, nhìn người đàn ông tóc vàng mắt xanh bước vào cửa, khách khí chào hỏi sau đó mở chương trình học hôm nay ra......
Anh có 6 giáo viên nên cũng khá bận rộn.
Quản gia thấy bọn họ rất nhanh đã bắt đầu, mỉm cười gật đầu, liền đóng cửa lại rồi rời đi, ông đi xuống dưới lầu thì gặp ông chủ đang ngồi uống trà.
Thói quen sinh hoạt ở Trung Quốc và Phương Tây khác nhau, con cái đều lớn lên ở nước ngoài, thích có cuộc sống riêng cho nên mặc dù gia đình đông người, nhưng chỉ có ông chủ và cậu Tôn ở cùng nhau, những người khác đều dọn ra ngoài.
Cũng vì cậu Tôn vừa trở về đã vào ở cùng, không đề cập gì tới chuyện dọn ra ngoài sống "tự lập", khiến những người khác cảm thấy càng thêm buồn bực.
Nhưng quản gia hiểu được, ông chủ rất muốn có người ở bên cạnh.
Tuy lúc còn trẻ, ông ấy đã bị hoàn cảnh biến thành một người lãnh khốc vô tình, nhưng càng lớn tuổi thì ông ấy càng luôn khao khát tình thân.
Nếu không ông ấy cũng sẽ không về nước để tìm người thân.
"Khải Uẩn học thế nào rồi?" Ông ấy cúi đầu uống trà, lên tiếng hỏi.
"Cậu Tôn học rất tốt, các giáo viên đều nói khả năng lĩnh hội của cậu ấy khá cao, năng lực học tập cũng rất giỏi, hơn nữa con người lại rất trầm ổn, không màng hơn thua Ông Lôi mỉm cười: "Quả nhiên là cháu nội của tôi.
Cười xong rồi, ông ấy lại nói: "Tiếp tục gia tăng nội dung học tập cho nó"
Trong lúc Bảo Sơn cố gắng hết sức cho việc học tập thì trường học của Bảo Châu cũng mau chóng mở cửa, lại bắt đầu một năm tiếp tục cố gắng nỗ lực.
1047 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận