Thật sự có người cũng muốn gia nhập thị trường này, lúc ấy bọn họ cũng đã chiếm trước phần lớn chỗ đứng trên thị trường rồi.
Bảo Châu bên này nhận tin chiến thắng liên tiếp, cô vui mừng đến nỗi nằm mơ cũng không dám tin.
Xưởng in của bọn họ phải liên tục tăng ca nhưng vẫn không thể đáp ứng đủ nhu cầu của thị trường, có thể thấy được, thị trường sách phụ đạo hiện tại thiếu hụt nhiều đến mức nào. Lúc trước, Bảo Châu tiêu tiền như nước chảy, hiện tại cũng kiếm tiền như nước chảy.
Nếu không phải người trong ngành sản xuất này thì thật sự rất khó tưởng tượng được nó tiêu hao tốn kém nhiều như thế nào.
Cũng cùng là làm buôn bán, Thích Ngọc Tú xem ra bán được cũng không tệ, rốt cuộc thì cô ấy đều nhập hàng ở Thẩm Quyến, cô không chỉ lấy trang phục mà còn lấy một vài món đồ tương đối hiếm lạ ở bên này về, mua giá thấp sau đó bán giá cao.
Thích Ngọc Tú buôn bán vô cùng thuận lợi, chỉ là cô ấy thu vào nhiều như vậy cũng không có cách nào có thể so sánh được với Bảo Châu.
Thị trường mua bán tài liệu giáo trình thật sự quá lớn.
Thích Ngọc Tú làm cũng không tệ, cô ấy ở thủ đô mở một cửa hàng xách tay, hiện tại còn không có cửa hàng xách tay nào, có thể nói đây là độc nhất vô nhị.
Thật ra cô ấy còn không biết thế nào là "cửa hàng xách tay", nhưng hồi trước cô đã từng nghe Khương Việt nói sơ qua về việc này rồi.
Cô cảm thấy mình tự đi mua đồ ở nơi khác rồi mang về đây bán, vậy đương nhiên chính là xách tay rồi.
Cho nên cô đã mở một "Cửa hàng xách tay Cẩm Tú".
Cửa hàng này ở thủ đô xem ra cũng có chút danh tiếng, dù sao thì lần nào cô cũng đều tự mình lăn lội đến Thẩm Quyến để lấy hàng, mà hàng ở đó lại thời thượng hơn bên này nhiều, thường xuyên có được một vài món đồ hiếm lạ cho nên nhờ đó mà cô kiếm được khá nhiều tiền. Bảo Châu và Bảo Nhạc bận rộn với công việc, còn Thích Ngọc Tú cũng tất bật với công việc của mình, về công việc kiếm tiền của con gái, cô ấy tuyệt đối không xen vào.
Cô cũng không am hiểu về những việc đấy thì xen vào làm gì, không bằng cứ tự mình kiếm chút tiền. Như vậy không phải cũng rất tốt rồi sao?
Số tiền lúc trước Bảo Châu cầm của Thích Ngọc Tú để đi mua đất, bây giờ cũng đều trả lại hết cho Thích Ngọc Tú, cô cũng không khách khí mà vui vẻ nhận lấy.
Cô ấy cũng bình tĩnh nói: "Tiền mẹ kiếm được và số tiền tiết kiệm trong nhà, mẹ đều chia làm 3 phần cả rồi, đến lúc đó sẽ chia đều cho 3 người các con.
Nói là 3 đứa xong Thích Ngọc Tú có biểu cảm hơi buồn bã một chút.
Bảo Châu lập tức biết là mẹ nhớ anh trai, anh Bảo Sơn đã đi được 3 năm rồi, bọn họ lâu rồi không có liên lạc gì với nhau.
Kỳ thật chuyện này cũng không thể trách Bảo Sơn, mấy mẹ con Thích Ngọc Tú không còn có cách nào, lúc Bảo Sơn đi mới là năm 78, tuy cũng có một ít chính sách cho phép Hoa Kiều về nước, nhưng vẫn không cho phép dân chúng trong nước thư từ qua lại với nước ngoài. Chính vì như vậy, bọn họ bấy lâu nay không thể liên lạc được với nhau. Bảo Châu thậm chí không biết, hiện tại anh trai của mình sống như thế nào. Kỳ thật cô cũng từng nghĩ sẽ tới hỏi thử chủ nhiệm Tiết, nhưng nhiều năm như vậy đều không lui tới qua lại, bây giờ mà đến hỏi thăm người ta về vấn đề này thì cảm thấy không được hay cho lắm.
Hơn nữa, mấu chốt chính là chưa chắc chủ nhiệm Tiết đã biết chính xác tình hình thế nào.
Mặc dù hiện tại có chính sách cho phép Hoa Kiều có thể về nước thăm người thân nhưng họ lại thẩm tra đặc biệt nghiêm khắc.
Thật sự thì chính sách mỗi năm sẽ được nới lỏng hơn một chút, nhưng Bảo Sơn không gửi thư về cũng đủ nói lên rằng không hề dễ dàng như vậy.
Mấy năm nay, Bảo Châu bên này phát triển hừng hực khí thế, mỗi ngày đều rất bận rộn, đây cũng là vì ước định lúc trước với anh trai.
Mặc kệ người khác nói như thế nào, Bảo Châu đều tin tưởng vững chắc rằng anh trai sẽ trở về.
Cô cũng biết có rất nhiều người bàn luận sau lưng, nói là Điền Bảo Sơn sẽ không quay trở lại nữa. Hiện tại đã trải qua cái thời kỳ chỉ thích ở trong nước, căm thù nước ngoài nhưng bây giờ có thể ra nước ngoài sinh sống thì quả thật khiến cho người ta đáng hâm mộ, mà cách nói 'ánh trăng ở nước ngoài tròn hơn cũng phổ biến vào lúc này. Người đã đi rồi làm sao có thể trở về được chứ?
Bảo Châu đương nhiên không cảm thấy như vậy, cô cảm thấy anh trai sẽ không lừa cô.
Bảo Châu kéo cánh tay mẹ lại, nói: "Mẹ, theo tính toán thì anh trai cũng đang học đại học, con tin tưởng anh ấy tốt nghiệp rồi sẽ trở về đây với chúng ta thôi"
Thích Ngọc Tú nhìn con gái, bật cười: "Mẹ chưa bao giờ hoài nghi anh trai con.
Con trai do chính mình nuôi lớn, Thích Ngọc Tú đương nhiên sẽ hiểu rõ tính cách con mình như thế nào, cô ấy nói: "Cũng không biết là Bảo Sơn ở bên đó sống có khó khăn không"
1043 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận