Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 786: Chương 786

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn: "Tiểu Bảo Châu thân mến à......"
Bảo Châu lại đánh anh: "Anh nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, sao lại làm hành động sến súa như vậy, anh nhìn em này, em nổi hết cả da gà rồi.
Bảo Sơn bật cười.
Hai người nói nói cười cười nhưng bọn họ thật sự rất hiểu ý nhau, bọn họ vẫn nắm tay nhau như vậy không hề buông ra.
Mà lúc này đây dường như không giống như trước kia nữa.
Hoàn toàn không giống lúc Bảo Sơn nắm tay cô lên núi xuống núi, giữa bọn họ có rất nhiều sự ái muội ().
[Chú thích: ( ) Ái muội: mơ hồ, mờ ám.] Thời gian chiếu phim cũng không ngắn nhưng đối với bọn họ mà nói, thời gian này ngắn đến mức không chấp nhận được, giống như còn chưa xem gì cả thì phim đã chiếu xong mất rồi.
Bảo Châu gãi gãi đầu, nói: "Cuối cùng là phim đang nói về cái gì thế ạ?"
Bảo Sơn: ".....
Anh cũng hoàn toàn không nhớ được cốt truyện là gì, thật ra là anh không hề xem, vì anh chỉ lo nói chuyện cùng Bảo Châu đến nỗi tình tiết phim là gì anh còn không biết, anh chỉ nhớ mỗi một cảnh hôn mà thôi.
Còn những cái khác căn bản là không để ý.
Còn Điền Bảo Châu thì cô cũng như vậy.
Tuy hai người không để tâm xem phim nhưng lúc ra ngoài cũng đã gần 10 giờ, lúc này trời đã rất tối rồi, trên đường cũng không còn người qua lại nữa, lúc này hoàn toàn không có cái gì gọi là 'cuộc sống về đêm. Ngay cả quán ăn khuya cũng không còn chỗ nào mở.
Bảo Sơn: "Em mau lên xe đi"
Chiếc xe nổ máy, Bảo Châu nhìn những bông tuyết rơi trên cửa sổ xe, nói: "Anh ơi tuyết rơi rồi kìa" Bảo Sơn: "Đúng vậy, trước kia mỗi lần có những trận tuyết lớn, chúng ta đều bị nhốt ở trong nhà, sau đó ghé mặt vào cửa sổ nhìn tuyết rơi.
Hiện tại đã có thể thưởng thức cảnh tuyết rơi tuyệt đẹp, nhưng mà lúc ấy bọn họ rất sợ có tuyết lớn, bởi vì cuộc sống lúc đó của họ còn nghèo khó, tuyết rơi dày như thế sẽ rất nguy hiểm, còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Bảo Sơn ngừng xe lại, hai người cứ ngồi yên trên xe như vậy, mở đèn xe lên nhìn bông tuyết rơi xuống từng chút một.
"Anh Bảo Sơn, anh nói xem, cái hang động kia là hoàn toàn biến mất rồi sao?" Bảo Châu đột nhiên lại hỏi như vậy.
Từ khi cái hang động thông qua bên kia biến mất, đã rất lâu rồi Bảo Châu không đề cập đến vấn đề này, bọn họ cũng thường xuyên nhắc tới một vài tình huống ở hai bên, nhưng về việc có thể đi hay không, có phải hoàn toàn biến mất hay không thì lại không đề cập đến.
Bảo Sơn: "Anh cũng không biết nữa, anh nghĩ có lẽ là hoàn toàn biến mất rồi. Nó xuất hiện vào lúc chúng ta cần nhất, rồi lại biến mất vào lúc chúng ta không cần nữa, có lẽ chính là ý trời. Anh cảm thấy rốt cuộc thì khả năng của em đã không còn.
Nói thẳng ra như vậy thì người bình thường nghe xong sẽ đều cảm thấy buồn bã.
Nhưng Bảo Châu lại không thấy buồn nữa, cô dựa vào cửa kính xe, nói: "Em cũng cảm thấy như vậy, chắc là do mình không còn cơ hội nữa, trong lòng có chút tiếc nuối nhưng lại không dám đối mặt.
Thật ra là em có thể đối mặt, dù sao thì chúng ta đã có quá nhiều thứ hơn so với người khác. Bảo Sơn: "Đúng vậy, vào lúc chúng ta cần nhất thì nó đã cung cấp vật tư trợ giúp chúng ta, cũng đã cho chúng ta rất nhiều tri thức. Nếu không phải trước đó có được nhiều hiểu biết như vậy thì sao chúng ta có thể làm việc thành thạo như bây giờ. Những kiến thức đó sẽ đi theo chúng ta cả đời. Bảo Châu nhẹ nhàng bật cười, nói: "Dạ"
Cô hòa hoãn một chút, nói: "Tuy em không thể có khả năng qua lại như vậy nữa nhưng có lẽ người khác sẽ có thể có. Tất nhiên chuyện này cũng không liên quan đến em, em chỉ cần nỗ lực hết mình là được rồi"
Cô múa may nắm tay với Bảo Sơn, nói: "Em sẽ phấn đấu hơn nữa, em sẽ tiếp tục cố gắng"
Bảo Sơn: "Anh cũng sẽ như vậy!"
Anh nhìn Bảo Châu, nói: "Anh cũng rất lợi hại đó nha.
Bảo Châu liếc anh, nói: "Anh đang khoác lác hả?"
Bảo Sơn: "Anh có khoác lác sao?"
Hai người đều bật cười, cười một lúc thì Bảo Châu mở miệng, nói: "Chúng ta hãy ở bên nhau đi.
Bảo Sơn sửng sốt rồi chuyển sang ngơ ngẩn, anh nhìn Bảo Châu, khóe miệng Bảo Châu khẽ nhếch lên, cô cũng không nhìn anh, chỉ nhìn bông tuyết phía trước, giọng điệu nhẹ nhàng: "Em nghĩ dù sao em cũng không thể tìm được người nào phù hợp hơn anh.
Bảo Sơn ngây người ra nhìn Bảo Châu, trong nháy mắt anh bật cười, anh cười vô cùng đắc ý, cả người dựa vào tay lái, mặt mày toát ra vẻ sung sướng, anh vội ôm chầm lấy Bảo Châu: "Anh thật sự rất vui khi thấy em nói vậy"
Ngón tay Bảo Châu chọc vào phía sau lưng anh, nói: "Người yêu à, anh đi rồi thì nhớ chăm sóc bản thân thật tốt nha"
Bảo Sơn nghiêm túc ừ một tiếng, nói: "Em cũng phải như vậy đó, không được để mình quá mệt mỏi, tiền kiếm mãi cũng không bao giờ là đủ đâu. Nếu như có việc gấp thì cũng có thể giao lại công việc cho Bảo Nhạc và những người khác.
Bảo Châu dạ một tiếng.
1022 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận