"Em biết không? Có đôi khi chị ước rằng bác hai là mẹ của chị. Tuy bác hai khắc nghiệt lại hay tính toán, nhưng bác ấy đối xử với con cái mình rất tốt, tuy bác ấy cũng thiên vị Điền Cẩu Tử nhưng cũng không khắt khe với Nữu Tử, Phúc Tử và Anh Tử. Bác ấy thường vì bọn họ mà tranh quyền lợi, lúc chị Nữu Tử kết hôn cũng không chỉ dựa vào tiền bạc, ngược lại còn tìm cho chị ấy một người thành thật chung thuỷ. Mặc dù điều kiện không khá giả thì bác ấy cũng không ghét bỏ. Chỉ có mẹ chị là ra sức giày xéo bọn chị mà thôi. Trước kia lúc chưa có em trai, bà ấy có thứ gì tốt đều phải đưa về nhà mẹ đẻ để cho anh họ của chị ăn, bây giờ có con trai rồi thì cái gì cũng là con trai, cái gì cũng giành cho con trai! Thật ghê tởm, chờ......" Cô ấy còn vài lời chưa nói, tạm dừng một chút, rồi lại bổ sung: "Em thấy đó, chị còn phải lo cho 'quỷ hút máu!"
Chiêu Đệ thật lòng bày tỏ như thế khiến Lý Kiến Kỳ và Bảo Châu kinh ngạc há hốc mồm. Bảo Châu vỗ vỗ vào tay Chiêu Đệ, còn trong lòng Lý Kiến Kỳ càng thêm kiên định, phải đối xử với em gái tốt một chút, cũng phải góp ý với cha mẹ một chút, chứ không thể để họ quá bất công. Nhà bọn họ chỉ có một mình Điềm Nữu là con gái, nhưng trong lòng phụ huynh nông thôn, con trai mới là người đứng đầu trong gia đình, mới là quan trọng nhất, không có ai là ngoại lệ. Nhà cậu cũng như vậy.
Nhưng bây giờ cậu càng cảm thấy không nên như thế.
Điền Chiêu Đệ còn không phải là ví dụ rõ ràng sao?
Tuy tình hình hai nhà không giống nhau nhưng Lý Kiến Kỳ cảm thấy nếu đã nhận ra thì phải lập tức thực hiện, không nên để đến sau này rồi hối hận.
"Anh Kiến Kỳ, nhà anh định mua nhà ở công xã đúng không? Hiện tại xem qua thế nào rồi?" Bảo Châu hỏi.
Lý Kiến Kỳ: "Vẫn chưa có tin tức gì cả, lần này anh trở về cũng sẽ tìm vài bạn học trước kia hỏi thăm thử xem thế nào"
Cũng vì bọn họ có quen biết nên nắm được phần nào tình hình kinh tế của nhau, cho nên nói chuyện cũng không quá ngăn cách. Thật may, người ngồi cùng phòng trên xe với bọn họ đã xuống xe giữa đường, thành ra bọn họ nói chuyện với nhau càng thoải mái hơn.
Bảo Châu: "Để em giúp anh hỏi thử dượng cả.
Lý Kiến Kỳ sảng khoái: "Được thôi.
Con đường này không ngắn, vốn dĩ Bảo Châu cảm thấy ngồi xe lửa là một việc rất mỏi mệt, nhưng dạo gần đây cô tương đối bận rộn, bây giờ ngược lại cô cảm thấy ngồi xe lửa mấy ngày rảnh rỗi không có việc gì làm thì cũng là cơ hội để tranh thủ nghỉ ngơi. Ngồi xe lửa mấy ngày nên mọi người đều hôi như cú cả rồi.
Nhưng thần thái cô vẫn sáng láng, ngủ đủ giấc nên người cũng có tinh thần, lúc xuống xe vô cùng phấn chấn.
Chiêu Đệ:
Không thể so bì nổi với Bảo Châu.
Bảo Châu bọn họ vừa xuống xe thì thấy mẹ cô và Bảo Nhạc tới rồi, Bảo Châu kêu lên một tiếng, nhào vào lòng Thích Ngọc Tú, nhảy nhót kêu: "Mẹ, Bảo Nhạc, sao hai người lại đến đón con? Con còn không nói với mọi người là hôm nay con về mà Thích Ngọc Tú cười nói: "Mẹ có bồ câu mật báo đưa tin.
Bảo Châu cười hì hì: "Ố ô"
Quay đầu lại nhìn mấy người kia, nhất định là trong số bọn họ, Lý Kiến Kỳ mỉm cười giờ tay: "Là anh đó."
Bảo Châu kinh ngạc: "Là anh ư? Anh Kiến Kỳ, sao anh lại làm kẻ tình báo thế, thật quá đáng nha!
May mắn là em không làm chuyện xấu, bằng không mẹ em không phải đều đã biết rồi sao?" Lý Kiến Kỳ bật cười.
Thích Ngọc Tú: "Con đó, chỉ được mồm miệng lanh lợi, đừng có bắt nạt anh Kiến Kỳ của con, đi chúng ta mau về nhà thôi.
Bảo Châu: "Dạ!"
Cô một tay nắm tay mẹ, một tay nắm tay em trai, trong lòng cảm thấy mình siêu hạnh phúc.
"Bảo Nhạc mau cầm hành lý cho chị"
Bảo Nhạc luôn miệng nói: "Em vẫn còn là trẻ con đó nha.
Bảo Châu: "Hết năm nay là em mười sáu rồi, ở đại đội chúng ta qua mười sáu là có thể làm việc rồi, em còn dám nói mình là trẻ con à?"
Bảo Nhạc cười ha ha: "Ở nhà thì em đây vẫn là trẻ con?
Bảo Châu làm bộ nên một chút, nói: "Gớm quá đi.." Bảo Nhạc: "Mẹ, mẹ xem kìa, chị gái ghét bỏ con, đáng thương thay cho một đứa em trai ngoan ngoãn, đáng yêu, hiểu chuyện như con, con đã vào thành đón chị ấy về nhà, ấy vậy mà chị ấy lại đối xử lãnh khốc vô tình với con vậy đó."
Đúng là diễn xuất quá xuất sắc.
Bảo Châu: "Em thật là phiền quá đi.
Thích Ngọc Tú thấy cảm xúc Bảo Châu tăng vọt, người cũng hoạt bát hơn, trong lòng đã thả lỏng vài phần.
Cô ấy lại nói: "Đi thôi, chúng ta mau về, trưa nay mọi người cứ ở nhà thím ăn cơm.
Hình như nghĩ đến cái gì đó, cô ấy nói: "Thím đã dọn đến công xã rồi.
Bọn họ đều đồng thanh đáp lại: "Cháu muốn đến Bảo Châu không có vẻ gì là ngoài dự đoán: "Chúng ta về nhà trước đi."
1077 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận