Tuy cô không nhất định phải kiếm tiền nhiều hơn Bảo Sơn nhưng cô cũng đã làm được rất nhiều chuyện.
Mấy người bọn họ cùng nhau lên xe, Bảo Châu nhanh chóng đạp chân ga.
"Mẹ tôi ơi!"
Thích Ngọc Tú: "Bảo Châu, con chạy xe ghê quá đó.
Bảo Châu: "Con tuân thủ an toàn giao thông mà Thích Ngọc Tú: "Không phải mẹ nói con không tuân thủ quy tắc an toàn giao thông, mà mẹ nói trình độ lái xe của con vẫn kỳ quái như vậy"
Nói một cách uyển chuyển thì là: Kỳ quái.
Còn nói một cách trực tiếp sẽ là: Kỹ thuật kém, cách chạy đâm vào người khác vô cùng bạo lực. Bảo Châu lái xe trở về, cô nói: "Hiện tại mọi người đều ở căn nhà cấp bốn anh đưa, bây giờ Bảo Nhạc không ở ký túc xá nữa, mọi người đều ở căn nhà đó"
Cô tiếp tục nói: "Lúc trước chúng ta có nói về trường luyện thi, em đã mở rồi, hiện tại đã mở hai trường, còn một trường đang được trang trí, hiện tại đã chiêu sinh rồi, hiệu quả cũng khá tốt, đến kỳ nghỉ đông sẽ chính thức đi học"
Lôi Khải Uẩn nhìn khuôn mặt cô, mỉm cười lắng nghe và gật đầu.
Bảo Châu: "Chúng ta còn có..."
Thích Ngọc Tú đột nhiên mở miệng: "Con lo tập trung lái xe đi."
Bảo Châu lập tức: "Dạ"
Thích Ngọc Tú ngồi ở vị trí ghế phụ, cô ấy nhìn chằm chằm phía trước, đột nhiên mắng: "Cái xe bên phải có chuyện gì thế chứ, chuyển hướng mà không bật đèn xi-nhan sao? Loại người này không nên lái xe mà, chạy như vậy còn ra cái thể thống gì nữa!"
Bảo Châu liếc mắt nhìn mẹ cô, khẽ run rẩy sau đó lại nghiêm túc lái xe.
Cả ba người nhà bọn họ đều lái xe không ra sao cả.
Bảo Châu vừa lên xe là đạp chân ga, tuy không có ai quy định không thể khởi động xe như vậy, nhưng khởi động như thế không an toàn.
Vậy mà bản thân còn đắc chí, cảm thấy mình lái xe rất chuyên nghiệp.
Còn Thích Ngọc Tú chính là loại người điển hình ủng hộ mắng chết những kẻ không tuân thủ quy tắc an toàn giao thông, cô ấy lái xe là cực kỳ tuân thủ quy tắc an toàn giao thông, cứ hễ nhìn thấy người khác không tuân thủ quy tắc an toàn giao thông là cô ấy lại muốn mắng người.
Đương nhiên, cô ấy như vậy còn chưa tính là quá mức nhất.
Nhà bọn họ còn có một 'kẻ điên khi lái xe trên đường chính là Điền Bảo Nhạc.
Hiện tại trên đường cũng chưa có nhiều xe đang chạy, như vậy thì hoàn toàn sẽ không có kẹt xe, nhưng người này một khi còn lái xe thì sẽ còn nổi điên trên đường, nhìn cái xe này không vừa mắt nhìn cái xe kia cũng không vừa mắt nốt.
Lúc nào cũng cảm thấy tái xế lái xe trên khắp thiên hạ này đều không ai giỏi bằng mình.
Tuy nhiên người từ xa trở về như Lôi Khải Uẩn sẽ hoàn toàn không biết chuyện này.
Mặc dù không biết nhưng anh là người quen thuộc với mọi người nhất, làm sao mà không hiểu được tính cách của mọi người. Liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu rồi.
Anh cũng yên lặng ngồi trên xe, suy nghĩ rồi thắt dây an toàn cho cẩn thận, lại nhìn về phía Ellen đang ngồi bên cạnh.
Ellen tiếp thu ánh mắt của anh, một lúc lâu sau mới hiểu rõ, lập tức làm theo. Anh ta và cậu chủ, quả nhiên là không ăn ý.
Còn Bảo Châu, cô nghĩ đến tính cách của mẹ, lập tức chăm chú lái xe, còn nghiêm túc hơn lúc thi bằng lái, cô lái xe về đến nhà, nói: "Tới nơi rồi, chúng ta mau xuống xe thôi.
Bảo Nhạc còn chưa trở về, đoàn người đi vào nhà, trong phòng cũng lạnh không thua gì bên ngoài, Bảo Châu: "Để con mở bếp lò cho ấm"
Bảo Sơn lập tức nói: "Để đó anh làm cho Bảo Châu: "Anh làm được sao?"
Cô hoài nghi anh sẽ không làm được.
Nhưng Bảo Sơn mỉm cười, nói: "Em đừng khinh thường người khác như thế chứ, anh làm được mà." "Cậu Lôi à, để tôi làm cho. Thấy trợ lý tiến đến, Lôi Khải Uẩn nhìn chăm chú vào anh ta, nói: "Không cần đâu, Ellen, anh mau đi tìm cái khách sạn nào đó mà ở đi, không cần phải xen vào chuyện riêng của tôi."
"Không sao đâu, không sao đâu mà, chỗ này có rất nhiều phòng, tôi ở đây là được rồi?
Bảo Châu không nhịn được liền bật cười. Không hiểu Bảo Sơn tìm đâu ra một người trợ lý thần kỳ như vậy, không những không để ý sắc mặt người khác mà lại còn không có tinh tế nữa chứ. Không những không tinh tế lại còn luôn miệng nói: "Trong phòng này còn rất lạnh, có phải chúng ta cần mua một ít......"
Lôi Khải Uẩn ho khan một tiếng, nói thẳng: "Những thứ anh nói đều không cần đâu, bây giờ anh tìm một cái góc ngồi đợi đi, khi nào cần thì tôi sẽ kêu anh, còn lúc không cần thì anh cũng đừng lên tiếng"
"Được thôi cậu Lôi"
Người trợ lý lui lại, Bảo Châu nhếch miệng, Bảo Sơn nhìn cô tươi cười, nói: "Con người anh ta khá tốt, chỉ là đôi lúc có hơi phiền một chút, hơn nữa bọn họ trưởng thành trong hoàn cảnh không giống với chúng ta, có chuyện gì thì đều nói thẳng ra hết"
Trong lòng Bảo Châu tự nhủ, người như thế không phải cũng giống anh sao?
Nhưng mà nghĩ lại, cô cảm thấy Bảo Sơn cũng có chút thay đổi, cô cúi đầu dẫn anh tới bếp lò, Bảo Sơn nói: "Vốn dĩ anh dự định mùa hè tốt nghiệp xong sẽ lập tức trở về"
1025 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận