Tuy ngoài miệng ông nói bản thân không muốn tiếp tục dạy học, nhưng khi đi làm thì lại tràn trề khí thế. Vợ ông ấy cũng sang đây nấu cơm cho mười mấy giáo viên ăn.
Không chỉ để bà ấy làm một mình, Bảo Châu còn cho bà ấy tìm thêm một người phụ giúp, bà ấy trực tiếp liên hệ đến thông gia của mình.
Việc bên này không nhiều lắm, nấu cơm lương tháng là ba mươi lăm đồng tiền, bọn họ làm việc rất vui vẻ. Hai người quét dọn buổi sáng cũng là bà Trần tìm giúp, bà tìm đến những người hàng xóm thân thuộc, mọi người đều rất vui mừng khi có được việc làm.
Rốt cuộc thì công việc chỉ mất có 2 tiếng đồng hồ, không hề chậm trễ thời gian làm những việc khác, ban ngày muốn làm gì thì làm, buổi sáng chỉ làm 2 tiếng đồng hồ có thể nhận được mười đồng tiền trợ cấp, như vậy không phải rất tốt sao?
Công việc này nhẹ nhàng hơn việc trong nhà, bọn học sinh sẽ không quá quậy phá, công việc chỉ là quét rác nơi bàn học thôi mà lại có thể kiếm được một số tiền kha khá.
Bởi vì Bảo Châu đã thuê người làm giúp cho nên giáo viên không cần đụng tay vào việc vệ sinh, cũng không cần đụng tay vào việc nấu cơm, công việc cũng khá nhẹ nhàng, buổi tối sau khi dạy xong cứ lần lượt trở về ký túc xá.
Đương nhiên cũng có người ở bản địa phải về nhà. Nhưng mà số người như thế không nhiều lắm. Bảo Châu cũng ở lại đây, ký túc xá nằm ở lầu 5, sau khi trở về Bảo Châu không lập tức nghỉ ngơi, ngược lại là sửa soạn lại đề cương dạy học.
Thật ra không phải cái gì cô cũng đều ôm vào người, nhưng có một số việc không thể cứ trông cậy vào người khác.
Người khác đều cảm thấy giáo án và giáo trình của bọn họ rất hay, thậm chí những đề bài tự ra cũng rất hay.
Quả thật có thể biến đổi ra tới 180 dạng nhưng lại không nghĩ tới Bảo Châu đã tiêu hao bao nhiêu công sức vào đó.
Sau khi vào thủ đô thì máy tính bảng của cô đã có thể sạc pin, mặc dù đến bây giờ mới có thể mở lại, nhưng những thứ đã lưu vẫn có thể sử dụng.
Có trời mới biết, Bảo Châu đã lo lắng rằng nó sẽ không sử dụng được nữa.
Cũng may, ngoại trừ một vài phim tài liệu và phim phóng sự thì nhiều nhất chính là tài liệu học tập, đây là trước kia Khương Việt đã vì bọn họ mà chuẩn bị, trong lòng Khương Việt cảm thấy những người bạn nhỏ của mình có chỉ số thông minh cao, nên muốn cho bọn họ học tập thật nhiều, để bản thân có thể bồi dưỡng ra thiên tài.
Cho nên Khương Việt đã chuẩn bị cho bọn họ đủ loại giáo trình và bài tập cũng rất nhiều. Mỗi lúc thế này, Bảo Châu đều rất nhớ Khương Việt, nhưng bây giờ Khương Việt vẫn còn chưa được sinh ra.
Biết đâu được cha mẹ Khương Việt có khả năng còn nhỏ tuổi hơn cả cô. Haizz!
Cô thở dài một hơi, bây giờ chỉ có thể cười khổ rồi bắt đầu soạn giáo án.
Trách sao được hiện tại không có máy in nên phải trực tiếp viết tay.
Lúc này, Bảo Châu cuối cùng cũng hiểu được tại sao người "thời đại kia" không phát sầu vì chuyện tóc tại. Bây giờ cô đang vì những thứ này mà phát sầu đây, vất vả như vậy liệu cô có biến thành thiếu nữ đầu trọc không?
Suy nghĩ một chút về từ này thật khiến người ta cảm thấy đau lòng.
Cho nên vào ngày hôm sau, Bảo Châu rón ra rón rén đi tìm bà Trần, cô cứ tỏ vẻ thần bí như kẻ trộm lén vào phòng bếp, bà Trần bị cô dọa cho hoảng sợ.
"A!"
Bảo Châu vội che miệng bà lại: "Bác hãy nói nhỏ một chút, nói nhỏ chút thôi ạ..."
Bà Trần không có con gái, mỗi lần như thế cũng không có cách nào ứng phó với Bảo Châu.
"Cháu làm sao vậy? Có gì thì cháu cứ nói, bác sẽ giúp cháu nghĩ cách Bảo Châu vô cùng ngượng ngùng, nhưng cũng rất kiên định, nói: "Bác Trần, ngày thường bác có thể nấu thêm ít mè đen không? Gần đây cháu bị rụng tóc nhiều lắm, cháu muốn bồi bổ một chút. Bà Trần nghe xong thì ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới có phản ứng, sau đó ừ một tiếng, nói: "Được, bác sẽ làm cho. Nhưng mà...... Cháu, tóc cháu rất nhiều kia mà"
Vốn dĩ Bảo Châu có mái tóc dày, mặc dù đôi khi cũng bị rụng, nhưng số lượng tóc mọc lên rất lớn cho nên đối với yêu cầu của cô, bà Trần có chút khó hiểu. Nhưng không hiểu cũng không sao, bà ấy vẫn sẽ nấu mè đen!
Bảo Châu khá kích động: "Tích tiểu thành đại, hôm nay rụng một chút, ngày mai lại rụng một chút, ngày kia thôi là cháu thành người hói đầu.
Bà Trần: "......"
Rất nhanh, bà vỗ ngực bảo đảm: "Cháu cứ yên tâm giao việc này cho bác là được.
Bảo Châu hít một hơi thật sâu, bà Trần cười nói: "Bác làm chè mè đen cho cháu, mỗi ngày cháu ăn một viên thôi, như vậy cũng tiện hơn ạ"
Bảo Châu: "Được không ạ?"
Bà Trần vỗ vai cô: "Yên tâm đi, cháu cứ yên tâm?
Bảo Châu: "Dạ dạ"
1051 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận