Từ ngày hôm qua Bảo Châu đã cảm thấy không thoải mái như vậy, Bảo Sơn ấn vai cô, nói: "Vậy em đi nghỉ đi"
Bảo Châu: "Em không cần nghỉ đâu, em không sao mà"
"Nghe lời!"
Cậu bé đẩy Bảo Châu vào nhà, nói: "Em vào nằm một lát đi.
Bảo Châu bật cười: "Sao mà em nằm được nữa! Tối qua em đã ngủ rất nhiều rồi!"
Bảo Sơn: "Vậy em nghe radio một lát đi, hoặc là tìm cái phim nào đó mà xem nhé có được không? ?" Bảo Châu: "Vậy cũng được ạ?"
Cảm giác được người khác quan tâm chăm sóc, thật sự quá tốt rồi.
Bảo Châu ngồi trên giường, ghé vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, mặc dù bây giờ không có mưa, nhưng cũng không có mặt trời, gió to vẫn không ngừng thổi. Thật sự thời tiết tháng ba rất ít khi như vậy, Bảo Châu nhìn ra ngoài cửa sổ với khuôn mặt nhăn nhó.
Bảo Sơn bước ra, Thích Ngọc Tú nhỏ giọng hỏi: "Em con thế nào rồi?"
Bảo Sơn lắc đầu, hạ giọng: "Tâm trạng Bảo Châu không được tốt.
Thích Ngọc Tú cũng không biết tại sao tình trạng Bảo Châu lại đột nhiên không tốt, nhưng người mẹ nào không đau lòng cho con cái, cô nói: "Lát trưa ăn ngon một chút, buổi tối cho các con mang một ít về trường học.
Bảo Sơn gật đầu, cậu bé nhìn bầu trời đen nghịt bên ngoài, nói: "Con cũng cảm thấy thời tiết này thật sự rất kỳ lạ"
Thích Ngọc Tú chỉ nói: "Thời tiết xấu chỉ là chuyện bình thường, chẳng qua các con còn nhỏ nên thiếu hiểu biết..."
Bảo Nhạc: "Mẹ ơi, con đang rảnh quá nè.
Thích Ngọc Tú: "Vậy hãy vào đỡ chị con đi"
Bảo Nhạc: "Con biết rồi ạ!"
Thành thật mà nói, Bảo Châu cũng không biết tại sao đột nhiên mình lại cảm thấy áp lực, tuy nhiên được mọi người quan tâm khiến cô rất vui vẻ, khuôn mặt Bảo Châu không còn nhăn nhó nữa, cô nói: "Mùi vị này thơm quá, mẹ làm món ngon gì vậy?"
Bảo Nhạc lập tức nói: "Mẹ làm cá chua ngọt.
Thằng bé cứ nhắc mãi: "Chị nói làm món cá chua ngọt ăn ngon, vậy em ăn cánh gà không hết thì làm sao bây giờ!"
Bảo Châu: "Cho chị mang đi."
"Chị đừng có mơ Hai chị em bắt đầu náo loạn cả lên.
Tâm trạng Bảo Châu khôi phục trở lại, không khí náo nhiệt trong nhà cũng khôi phục trở lại, tuy rằng kỳ nghỉ thật tốt đẹp, nhưng kỳ nghỉ này thật sự quá ngắn ngủi, buổi chiều, Bảo Sơn và Bảo Châu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuống núi. Chuyến xe buýt công cộng cuối cùng từ công xã vào huyện xuất phát lúc 5 giờ.
Bình thường bọn họ sẽ xuất phát từ nhà lúc 3 giờ rưỡi, như vậy đến công xã sẽ vừa kịp lúc.
Hai anh em thu dọn đồ đạc, Thích Ngọc Tú nói: "Đi thôi nào, để mẹ đưa các con đi Bảo Châu: "Mẹ là tuyệt vời nhất.
Cô ôm cổ Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú cười nói: "Đúng lúc mẹ cần đến nhà dì cả con đưa chút đồ ǎn."
Bảo Châu cười hì hì: "Rõ ràng là mẹ rất muốn đưa bọn con đi"
"Con cũng đi nữa!"
Cả nhà cùng nhau ra ngoài, thời tiết ảm đạm, nhưng vì người một nhà ở bên nhau, nên mọi người không hề cảm thấy có gì cả, chỉ là đột nhiên, tim Bảo Châu lại đập nhanh, rất nhanh cho nên cô cảm thấy không thoải mái, lập tức ngồi thụp xuống.
"A......"
"Con bị sao vậy?"
"Bảo Châu, tới đây, dựa vào anh, em làm sao...... mau ngồi xuống đi!"
Bọn họ vây quanh Bảo Châu, đột nhiên, bọn họ nhìn thấy một cục đá rơi xuống, ầm một tiếng rồi nằm ở cách đó không xa, phát ra tiếng ầm vang trời......
Bảo Nhạc: "Ôi mẹ ơi!"
Bảo Châu: "! !!"
Trong lúc nhất thời, cả nhà đều sợ ngây người, tuy nhiên còn không đợi bọn họ phản ứng lại, lại có một cục đá rơi xuống......
"Động đất, là động đất sao?" Thích Ngọc Tú lập tức nghĩ đến điều này, ngay lập tức ôm chặt mấy đứa con, nói: "Mau, mau chạy xuống dưới chân núi......"
Thời gian không đủ cho bọn họ nói thêm điều gì, mấy mẹ con lập tức kéo tay nhau, chạy nhanh đến dưới chân núi, thấy bọn họ chạy như điên, dưới chân núi cũng phát hiện được sự tình đang diễn ra, mọi người đều rối loạn...
"Động đất rồi! !!"
Bảo Châu một tay kéo mẹ, một tay kéo anh trai, chạy nhanh như bay, đột nhiên, cô bị vấp rồi lảo đảo một chút, gần như sắp té, Bảo Sơn dùng sức giữ cô lại, cũng không cần phải nói gì.
869 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận