Rõ ràng là chỉ có thêm một mình Bảo Sơn nhưng hình như không khí lập tức trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều. Đúng lúc này, Thích Ngọc Tú phải cảm thán rằng bản thân mình đúng là lớn tuổi rồi. Ba đứa nhỏ đều đã trưởng thành.
Cô ấy nói: "Các con ở lại đây chơi vui đi, mẹ vào bếp xem thử một lát.
Lý Kiến Kỳ lập tức phản ứng ngay: "Cháu cũng đi cùng a "Không cần đâu, nói sao thì cháu cũng là khách, cháu đợi ở đó đi?
Lý Kiến Kỳ mỉm cười: "Cháu cho rằng cháu không được tính là khách." Bảo Sơn nhướng mày, sau đó nhìn về phía Bảo Châu, Bảo Châu chớp chớp mắt nhìn anh.
Bảo Châu cười nhợt nhạt, lập tức nói: "Chúng ta đánh bài Poker không? Còn nhớ lúc trước khi chúng ta ngồi xe lửa tới Bắc Kinh không? Ha ha ha, mọi người có muốn tái chiến một trận không?" "Được thôi nào mau tới đây!"
Bảo Sơn: "Em muốn ngồi gần Bảo Châu"
Bảo Nhạc thì thầm: "Xong đời thế là lại phải thua rồi.
Cậu phiền muộn: "Anh à, sao đánh bài Poker mà anh còn muốn kéo bè kéo cánh thế hả?"
Bảo Sơn càng tỏ ra đúng lý hợp tình: "Anh không ngồi gần bạn gái anh thì chẳng lẽ ngồi cùng em sao?"
Bảo Nhạc cũng nổi giận: "Em không phải em trai của anh sao? Hơn nữa em còn là em trai ruột của Bảo Châu. Em muốn ngồi cùng với chị gái của em!"
"Anh quan trọng hơn em "Em mới quan trọng hơn anh"
Hai người cứ như học sinh tiểu học, cả hai cứ một chút lại réo lên.
Lý Kiến Kỳ:
Cậu ấy nhìn Bảo Sơn, nói: "Anh cảm thấy em nói nhiều hơn trước kia nhiều Cảm giác trước kia Bảo Sơn rất ít nói nhưng bây giờ xem ra đã hoạt bát hơn không ít.
Bảo Sơn nhướng mày, nói: "Em có như vậy sao ạ? Vậy chắc là do bên ngoài áp lực quá lớn đó cho nên về nhà đương nhiên là phải càng thả lỏng ạ?
Bảo Nhạc càng không thể tin tưởng: "Anh Kiến Kỳ à, cái này mà anh kêu là hoạt bát sao?"
Lý Kiến Kỳ bật cười, cậu ấy nói: "Vậy phải kêu thế nào?"
Bảo Nhạc:
Bảo Nhạc cảm thấy cậu thật sự không thể ngồi cùng Lý Kiến Kỳ, quan điểm của bọn họ không nhất trí, đánh bài Poker sao có thể thắng được. Cậu suy nghĩ rồi chân thành nói: "Chúng ta vẫn là nên chơi mạt chược đi ạ"
"Mạt chược?"
"Trò mới sao?"
Bảo Nhạc đắc ý: "Nếu mọi người đều không biết chơi thì em có thể dạy cho mọi người"
"Thật sự cũng không cần em chỉ đâu, chị biết chơi trò này.
"Thật là khéo rồi anh cũng biết chơi.
"Anh cũng vậy"
Bảo Nhạc: "Hoá ra là mọi người đều biết cả rồi, vậy có muốn chơi hay không đây ạ?"
"Được thôi."
Bảo Nhạc lập tức đi lấy mạt chược của mình ra, mấy người bọn họ lập tức ngồi vào bàn, bắt đầu trò chơi giải trí của người trưởng thành.
Thích Ngọc Tú liếc mắt nhìn qua một cái, thấy bọn họ chơi rất vui vẻ, cũng cười cười rồi lắc đầu đi trở lại phòng bếp, chỉ là vừa đi tới cửa, thì nhìn thấy ông Lôi đã tỉnh giấc, ông đứng ở cửa, Thích Ngọc Tú chủ động tiến tới: "Sao ngài lại đứng ở đây?"
Ông Lôi nhìn thời tiết âm u, hình như sắp có tuyết rơi, nói: "Tôi thấy cái thời tiết này, lập tức nghĩ tới khi còn nhỏ. Cô nói xem, có phải khi con người lớn tuổi thì luôn nhớ tới những chuyện lúc còn trẻ hay không?"
Thích Ngọc Tú suy nghĩ, lắc đầu: "Chắc là không phải đâu, tôi tự nhận là bản thân vẫn còn rất trẻ tuổi, nhưng cũng thường xuyên nhớ tới. Nhưng mà, tôi cảm thấy chỉ là do thiếu đi sự bận rộn, đợi đến khi thật sự công việc lu bu, sẽ không suy nghĩ tới nữa" Ông Lôi nở nụ cười, nói: "Cô thật là lạc quan"
Thích Ngọc Tú: "Tôi trước kia cũng không phải như vậy, mấy năm sau khi chồng tôi vừa qua đời, cả người tôi nặng nề lại trầm mặc, lúc ấy thật sự không biết làm sao để nuôi lớn bọn nhỏ, chỉ nghĩ phải liều mạng nỗ lực. Sau đó, vì một chuyện ngoài ý muốn, chúng tôi gặp được một cô gái tốt, cô ấy đã ảnh hưởng đến chúng tôi rất nhiều, cũng đã dạy chúng tôi rất nhiều. Tôi nghĩ, nếu chỉ dựa vào trạng thái trước kia của tôi, rất khó nuôi dưỡng được bọn nhỏ, kỳ thật lúc ấy tôi có thể nuôi sống bọn họ đã là điều rất không dễ dàng. Nhưng mà cũng may, gặp được một người tốt, cho nên hết thảy đều đã khác"
Cô ấy bật cười, nói: "Kỳ thật tôi đã thay đổi rất nhiều Ông Lôi: "Thật không thể tưởng tượng ra bộ dạng của cô lúc trầm mặc trông như thế nào?
Thích Ngọc Tú: "Chắc là âm u đi. Tôi có một lỗ tai có chút vấn đề, cho nên mọi người đều thường xuyên chê cười ở sau lưng tôi.
Ông Lôi: "Tôi biết, cô bị thương trong trận nổ mạnh kia, tôi cũng ở đó, cô nói xem có trùng hợp quá không. Không nghĩ tới lúc ấy chúng ta đã từng tiếp xúc.
Thích Ngọc Tú: "Đều là chuyện đã qua."
"Đúng vậy!" Ông Lôi cười nói: "Kỳ thật cô và con gái tôi cũng trạc tuổi nhau, nhưng hai người hoàn toàn không giống nhau"
Thích Ngọc Tú: "Đó là đương nhiên, trên đời này người tốt giống như tôi không nhiều lắm.
Ông Lôi:
Tốt, đã tìm được "kẻ đầu sỏ".
1044 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận