Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 635: chương 635

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Quan Tâm nhẹ giọng: "Tớ là người địa phương, thiếu cái gì có thể về nhà lấy"
Chỉ một lát sau, Bảo Châu thăm dò được, Quan Tâm là người địa phương, trong nhà có một anh, một chị và một em trai. Cô ấy là con giữa, cha cô là tài xế xe buýt, mẹ cô là sư phó nhà ăn quốc doanh công ty giao thông công cộng.
Đương nhiên là Bảo Châu cũng giới thiệu đơn giản về bản thân.
Bảo Sơn rất nhanh đã quay lại, lần này trở về, mang theo một cái rương gỗ, còn có một ấm nước, Bảo Châu tò mò: "Anh lấy ở đâu vậy?"
Bảo Sơn: "Trường học có một chỗ buôn bán nhỏ"
Bảo Châu vui mừng, nói: "Vậy thì thật là tiện, bên kia còn bán cái gì hả anh?"
Bảo Sơn: "Có đồ dùng sinh hoạt cơ bản, những thứ khác thì không nhiều lắm"
Câu này khác gì với không nói chứ.
Bảo Sơn cũng tự nghĩ như vậy, mỉm cười và nói: "À, có điểm tâm, có ấm nước, có khăn lông, có mấy cái rương. Nhưng mà mua khăn lông phải có phiếu, anh không có nên không mua được.
Bảo Châu gật đầu: "À à"
Cô sắp xếp hết đồ đạc, rồi đẩy cái rương xuống dưới giường, sau đó lại đem phích nước nóng đặt một bên, nước ấm cũng đã có, Bảo Sơn nói: "Buổi tối em nhớ dùng để rửa mặt.
Bảo Châu cười xinh xắn, nói: "Thật tốt quá, anh trai em là tuyệt nhất.
"Em đúng là vua nịnh nọt"
Lúc này Quan Tâm đã nằm nghiêng trên giường, cô ấy nhìn thoáng qua bọn họ, có vài phần ngưỡng mộ.
Có người giúp đỡ, có người quan tâm, điều đó là tuyệt nhất.
Nhìn thấy trên mặt đất còn một cái bao tải lớn, cô ấy nhắc nhở: "Mọi người còn một cái túi chưa thu dọn.
Bảo Châu: "À, cái kia là của anh trai tớ. Đi thôi, chúng ta đi qua chỗ anh Bảo Sơn gật đầu: "Được thôi.
Lúc này ngay cả Quan Tâm cũng có vài phần kinh ngạc: "Anh trai cậu cũng học trường này sao?"
Bảo Châu: "Đúng vậy."
Quan Tâm lại bắt đầu ngưỡng mộ.
Tuy nhiên bọn họ còn chưa đi ra ngoài thì bên ngoài đã truyền đến âm thanh hổ quát, giọng một người đàn ông đi trước, theo sau là giọng một người phụ nữ vô cùng ồn ào, đi bên cạnh bọn họ là một cô gái buộc tóc hai bên. Người phụ nữ vừa vào cửa đã không vui: "Ái chà, chỗ cạnh cửa sổ đã không còn rồi. Sau đó bắt đầu nheo mắt ngắm nhìn vị trí của Bảo Châu và Quan Tâm, ngoài miệng nói: "Chúng ta tới sớm như vậy mà sao không có vị trí tốt? Ái chà, nếu mà thế này thì Lan Tử nhà chúng ta làm sao ngủ được."
Nhưng người phụ nữ nói xong thì cũng không ai nhường.
Sắc mặt người phụ nữ trở nên khó coi, Lan Tử cũng tỏ vẻ không kiên nhẫn liền đẩy mẹ mình ra, nói: "Mẹ, hay là chỗ này đi, mẹ giúp con trải giường chiếu đi.
"Sao con có thể ở giường trên, giường trên không an toàn đâu!"
Bọn họ chỉ giường trên Bảo Châu, người phụ nữ trung niên không khách khí: "Cô gái nhỏ, đổi chỗ đi, con gái chúng tôi không ngủ giường trên được.
Bà ta nói như thể là mình rất hợp tình hợp lý.
Bảo Châu mỉm cười: "Không được đâu ạ" "Một cô gái nhỏ như cô sao mà khó bảo vậy......"
"Mẹ à, mới vừa ra ngoài đừng có để con mất mặt có được không? Phiền chết đi được, con cứ ngủ giường trên đó, dù sao con cũng chưa từng ngủ giường trên "Đứa nhỏ này..." Rồi quay đầu lại nhìn chồng, nói: "Này cha nó, ông cũng không lên tiếng bênh vực con gái à?"
Người đàn ông bước lên: "Cháu mau nhường một chút đi"
Thích Ngọc Tú lập tức không vui, dám ở trước mặt cô ấy mà bắt nạt con gái cô sao? Cho rằng cô ấy là dễ chọc sao?
Cô kéo con gái mình qua, trừng mắt nhìn hai vợ chồng họ, nói: "Làm cái gì thì làm! Các người chạy tới chỗ tôi bới lông tìm vết đúng không? Nơi này là trường học, không phải chỗ cho các người bởi vết la lối khóc lóc"
"Sao cô lại nói như vậy...... Cô!"
Người phụ nữ chỉ tay vào trán Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú nắm lấy cổ tay người phụ nữ, đẩy nhẹ một cái, người phụ nữ lùi về sau vài bước, đụng vào người chồng mình. Người đàn ông giơ ra một nắm đấm, dọa Quan Tâm sợ hãi mà hét ra tiếng, nhưng Thích Ngọc Tú đã trực tiếp bắt được, dùng sức đẩy ra ngoài, người đàn ông đụng trúng vào cửa, một tiếng ầm vang lên. Thích Ngọc Tú vén tay áo: "Bây giờ hai người muốn đánh nhau đúng không?" Thích Ngọc Tú cười lạnh: "Các người muốn đánh thì xuống lầu, đừng ảnh hưởng chỗ giường chúng tôi vừa thu dọn. Tôi chấp cả hai người!"
"Cô cô cô!"
Thích Ngọc Tú nhướng mày: "Thế nào?"
"Cha mẹ, hai người đang làm cái gì vậy? Nhất định phải gây chuyện sao, sợ người khác không phiền con đúng không?" Lan Tử nôn nóng, nói: "Hai người đừng có lần nào cũng đều như vậy có được không?" "Được rồi được rồi, chúng ta cho con......"
Đang nói, thì có một nữ đồng chí tiến vào, nhìn có vẻ cũng cỡ Thích Ngọc Tú, vẻ mặt lạnh như băng, mặc áo bông có vá vài chỗ, không nói tiếng nào, đem hành lý ném lên giường dưới phía sau cửa, nhìn người đàn ông đang chắn đường, nói: "Mau tránh ra một bên đi" Ông chú này hơi sửng sốt một chút, phản xạ có điều kiện mà tránh ra, người phụ nữ mặt lạnh sau đó bắt đầu trải giường chiếu.
995 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận