Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 654: Chương 654

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Phân đội săn thú vui mừng thét tận trời xanh, lần này bọn họ đi không chỉ có vài người, còn có mấy đứa bạn mới thi cấp ba xong của Bảo Nhạc, có Trần Trân là thanh mai trúc mã của Bảo Nhạc, có Trần Nham là anh trai của Trần Trân, còn có Điềm Nữu là vợ Trần Nham.
Bọn họ chỉ có bảy người đúng là khó bắt được thú.
Ít người thì thật là khó khăn, riêng về mảng vây bắt thì càng nhiều người sẽ càng tốt. Bảy người họ đem mọi thứ chia đều, những người làm nhiều như Trần Nham, Bảo Sơn và Tế Ninh cũng không ngại, người làm ít lại hay kêu quát như Bảo Châu, Trần Trân cũng không làm ra vẻ, mọi người chia đồ, Tế Ninh cảm thán: "Bây giờ tớ mới cảm thấy câu dựa núi ăn núi đúng là không sai chút nào"
Trần Nham ngậm một cọng cỏ đuôi chó, nói: "Ở đâu ra vậy chứ, thường ngày tớ lên núi, mấy ngày mới có thể gặp được một con thỏ. Đây là do chúng ta đông người nên mới dám đi sâu vào bên trong, hơn nữa hôm nay may mắn nên mới thu hoạch được nhiều"
Tốt nhất là bắt thêm được một con dê.
Trần Nham: "Hay là chúng ta đến nhà tớ đi.
Cậu nói nhà cậu thì chính là nhà mẹ đẻ của vợ cậu, là nhà Đại Sơn.
Cậu ở bên này nên đã quen nói là nhà mình rồi.
Trần Nham đề nghị như vậy cũng không có vấn đề gì cả, cứ đến nhà cậu thì mọi chuyện để cậu xử lý.
Anh em Bảo Sơn cũng không có ý kiến, dù sao thì quan hệ giữa Bảo Sơn và Trần Nham luôn rất tốt.
Năm đó Trần Nham cũng không nghe theo cha mẹ mà xa lánh anh, cho nên bây giờ cậu ấy ngỏ ý như vậy anh cũng thấy bình thường không có vấn đề gì.
"Được rồi mau đi thôi"
Cả nhà Đại Sơn đều đã đi làm, những người trẻ tuổi này có thể xin nghỉ nhưng những người lớn tuổi như bọn họ thì không muốn lãng phí một ngày nào.
Nhà Đại Sơn không có người, mấy người trẻ tuổi trực tiếp đem con sơn dương xử lý. Bảo Châu che mắt lại, nói: "Ây, em không dám nhìn đâu?
"Nhưng mà em lại dám ăn"
Bảo Châu gật đầu, mỉm cười và nói: "Thịt dê ngon thế mà Mấy người họ đều bật cười, Điềm Nữu lôi kéo Bảo Châu hỏi: "Anh của chị ở thủ đô làm gì vậy?"
Cô ấy cũng có biết đôi chút nhưng vẫn muốn hỏi thêm.
Cô ấy hỏi như vậy cũng là hợp tình hợp lý mà.
Bảo Châu: "Thật ra thì tớ cũng không rõ lắm, hình như là......"
Bảo Châu chỉ nói đơn giản dễ hiểu, mấy người họ đều mở to mắt nhìn cô, lắng nghe rồi để trong lòng. Cô suy nghĩ rồi bổ sung thêm: "Tớ đoán là chỗ chúng ta không bao lâu nữa cũng sẽ như vậy thôi."
Mọi người đều gật đầu, đồng ý với cách nói này, dường như nghĩ ra điều gì đó, Trần Nham nói: "Thôn chúng ta dự định chia đất đó." Việc chia đất bắt đầu từ năm nay, rất nhiều nơi đã hừng hực triển khai rồi. Đại đội làm rất sớm, xung quanh chúng ta đã có hai đại đội bắt đầu từ hồi đầu năm. Đại đội trưởng của bọn họ nghĩ đợi thêm một vụ nữa thì sẽ trễ mất một quý.
"Sau khi thu hoạch vụ thu chắc là sẽ phải bắt đầu rồi"
Cậu nhìn Bảo Sơn và Bảo Châu, nói: "Hai người đã chuyển hộ khẩu ra ngoài rồi vậy thì nhất định là không có phần."
Bảo Sơn và Bảo Châu thi đậu đại học, hộ khẩu đều chuyển đi rồi, Lý Kiến Kỳ và Chiêu Đệ cũng như vậy. Trần Nham nói: "Như vậy đúng là các cậu bị thiệt thòi rồi. Bảo Sơn lắc đầu: "Không có gì là thiệt thòi cả, dù là có cũng chưa chắc bọn tớ cần tới.
"Vậy cũng đúng, dù sao các cậu cũng có trợ cấp. Đúng rồi, các cậu có nghe nói chưa? Mỗi năm Chiêu Đệ đều sẽ gửi về nhà sáu trăm đồng tiền đó.
Điềm Nữu nói đến chuyện này thì khiếp sợ: "Cô ấy làm gì ở thủ đô vậy, không lẽ bị điên rồi sao?"
Sáu trăm đồng tiền lận ư? Bọn họ nghĩ thôi cũng không dám nghĩ tới.
Bảo Châu cũng không hiểu được tại sao Chiêu Đệ muốn làm như vậy. Nhưng nếu cẩn thận suy đoán, cộng với mối quan hệ qua lại từ trước đến nay của bọn họ, cô cũng có thể suy đoán được một chút, cô nói: "Đại khái là bỏ tiền để giảm bớt tai họa đó.
Nếu là Bảo Châu cô nhất định sẽ không làm như vậy.
Nhưng Chiêu Đệ làm như vậy cũng không nằm ngoài dự đoán.
Bảo Châu: "Cô ấy muốn cho em gái rời khỏi căn nhà đó thì nhất định phải trả giá bằng một thứ gì đó. Bằng không nhà họ Điền làm gì cho cô ấy dẫn em gái đi?"
Bảo Châu nói tiếp: "Hơn nữa, hiện tại không có thư giới thiệu căn bản là không được, cứ nửa năm bọn họ phải trở về khai một cái thư giới thiệu, cho dù người có thể miễn cưỡng không về nhưng vẫn phải thông qua nhà họ Điền để làm chuyện này. Cho nên tớ đoán, dù cho thế nào thì mấy năm ở đại học, Chiêu Đệ đều sẽ an phận đưa số tiền này cho nhà họ Điền. Hiện tại thư giới thiệu nhiều nhất chỉ có thể khai nửa năm, nếu qua nửa năm mà bị tra được thì phải bị buộc quay về, Bảo Châu cảm thấy Chiêu Đệ cũng không phải kẻ ngốc, nhất định là bận tâm này.
đến điểm Thêm một điều nữa, nếu cô ấy không đưa mấy đứa em gái đi, chưa biết chừng nhà này có thể sẽ đem mấy đứa cháu gái gả đi để đổi lấy lễ hỏi, nhưng bây giờ thì sẽ không có chuyện đó nữa. 1059 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận