Nếu là nói đến chuyện này, vợ Đại Sơn cũng rất vui mừng, nói: "Đứa con gái Điềm Nữu này cũng thật là may mắn, lập tức sinh được hai đứa, trong khi hiện tại chỉ cho phép sinh một đứa. Ở đây quản lý rất nghiêm khắc, mọi người ở thủ đô có như vậy không?"
Bảo Châu gật đầu: "Chắc là có ạ nhưng cháu cũng không rõ lắm, dù sao cháu cũng đang độc thân mà."
Vợ Đại Sơn tò mò hỏi: "Vậy Bảo Châu cháu vẫn chưa kết hôn sao? Dì nhớ cháu cũng hơn hai mươi rồi mà?"
Bảo Châu cười cười, lắc đầu.
"Chúng cũng không gấp gáp chuyện cưới hỏi này lắm đâu ạ.
Điềm Nữu bóp chặt mẹ mình, thay đổi đề tài, nói: "Lần này không phải nói Bảo Sơn về cùng mọi người sao? Trần Nham nhà tớ vẫn luôn chờ cậu ấy đấy. Sao chỉ có mỗi em còn bóng dáng người phương xa trở về đâu mất rồi?"
Bảo Châu: "Anh ấy đi viếng mồ mả rồi ạ, lát nữa sẽ đến đây ngay thôi.
"A, cũng nhiều năm rồi chị không gặp em ấy......
Bảo Châu và Điềm Nữu ngồi cùng nhau, còn vợ Đại Sơn và Thích Ngọc Tú trò chuyện cùng nhau, bọn họ lâu rồi không gặp, cũng muốn hỏi thêm chút chuyện về con trai mình, biết được con trai ở bên kia mọi thứ đều rất ổn và suôn sẻ, vợ Đại Sơn cũng yên tâm được phần nào. Cuộc sống hiện tại của nhà bọn họ được tốt lên hoàn toàn dựa vào con trai lớn. Vợ Đại Sơn cũng không cầu mong Lý Kiến Kỳ nghe theo ý kiến của bọn họ mà kết hôn sinh con, chỉ cần bản thân cậu được sống sung sướng, vậy là tốt lắm rồi.
Bọn họ chủ yếu là hỏi thăm tình hình ở Thẩm Quyến, nhắc mãi: "Chờ sang năm khi nhà em rảnh rỗi nhất định cũng sẽ đến đó xem thử Thích Ngọc Tú cười: "Cứ đến đi, nhân lúc chị ở đó, chị có thể đưa mọi người đi dạo. Mọi người nói chuyện vô cùng rôm rả, chẳng mấy chốc bọn nhỏ càng trở nên náo nhiệt, Điềm Nữu tự mình mở cửa hàng, ngày thường người ra vào cũng rất đông, trẻ con gặp nhiều người cũng không còn sợ hãi như trước nữa.
Nhưng Bảo Châu nhắc nhở bọn họ: "Cửa hàng của chị đông người như vậy, ngày thường nhất định phải coi chừng con mình cẩn thận chút, hiện tại bắt cóc cũng đang nhởn nhơ đầy ngoài kia đó. Về chuyện này thì Điềm Nữu gật đầu lia lịa: "Chị hiểu mà, nhà chị cũng rất cẩn thận chuyện này Có thể nói trong số những người mẹ trong thôn, hiện tại có thể khiến cho người khác hâm mộ ngoài Thích Ngọc Tú ra thì chính là vợ Đại Sơn.
Thích Ngọc Tú thì không cần phải nói nhiều, còn vợ Đại Sơn cũng may mắn, tuy Lý Kiến Kỳ không kết hôn nhưng nhà họ cũng đặc biệt khá hơn nhiều nhà.
Vợ chồng Điềm Nữu còn có cả vợ chồng Lý Kiến Thiết đều rất hiểu chuyện. Cuộc sống này chỉ cần như vậy thôi là cũng đủ hạnh phúc rồi.
Tuy đến hai mươi mấy tuổi Lý Kiến Thiết mới kết hôn, nhưng người vợ này là do vợ Đại Sơn tỉ mỉ tìm giúp cho cậu, có công việc chính thức, còn rất ngây thơ. Bản thân cũng không hay lải nhải, cô ấy rất hợp ý vợ Đại Sơn.
Vợ Đại Sơn nhỏ giọng nói với Thích Ngọc Tú: "Muốn tìm vợ cho con trai thì không cần tìm nhà có quyền có thế, em cũng không đòi hỏi gì cao, chỉ cần cho con mình cuộc sống tốt đẹp là được. Em không cầu mong bọn chúng có tài cán gì quá nhiều.
Thích Ngọc Tú cười: "Mặc kệ bọn chúng đi, Bảo Châu và Bảo Nhạc muốn tìm người như thế nào thì cứ tùy bọn nó thôi, dù sao cuộc sống này chị cũng không thể sống thay bọn nó được. Năm đó chị tìm chồng, đều là tự do yêu đương cả, hiện tại sao chị có thể ép buộc con cái của mình được?" Vợ Đại Sơn suy nghĩ, cũng bật cười, nói: "Mọi người đúng thật là suy nghĩ thấu đáo"
Thích Ngọc Tú: "Đó là đương nhiên rồi"
Lúc này Bảo Châu cũng thò đầu qua, nói: "Mẹ, con vẫn chưa từng hỏi qua, sao mẹ quen biết được cha vậy?"
Bọn họ đều biết trước kia cha mẹ là tự mình quen biết nhau, cũng là tự mình quyết định kết hôn, nhưng khi đó còn nhỏ, cũng không dám hỏi tỉ mỉ, hiện tại đã là người lớn cho nên muốn hỏi rõ. Cô rất tò mò: "Thật là không thể tưởng tượng ra được hoàn cảnh lúc đó nha.
Thích Ngọc Tú nghĩ đến những chuyện lúc xưa, nhịn không được mà bật cười, nói: "Cái này thì.. Cô ấy nói: "Lúc ấy chị cả của mẹ được gả đến công xã chúng ta, thường xuyên kêu mẹ đến đây ở lại. Có một lần mẹ tới công xã, cũng sắp tới nơi rồi thì gặp phải mấy người không thành thật. Lúc đó là cha con đã làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Nói tới đây, cô ấy cười lên tiếng, nói: "Chỉ là một mình cha con đánh không lại bốn người bọn họ, thấy cha con sắp bị hại nên mẹ đã đánh trả lại mấy người kia.
Quần chúng ngồi nghe chuyện xưa đều đồng loạt cười phun ra.
"Vậy rốt cuộc là ai cứu ai đây chứ?"
999 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận