Thích Ngọc Tú: "Được rồi, các con vào nhà ngồi đi, nghỉ ngơi một chút, chờ lát nữa rồi chúng ta nấu cơm, dù cho có chuyện gì, chúng ta cũng phải ăn cơm"
Bảo Châu chủ động nói: "Mẹ, con muốn đến sơn động xem một chút.
Thích Ngọc Tú kinh ngạc nhìn cô.
Bảo Châu nghiêm túc nói: "Trong lòng con có cảm giác không được tốt cho lắm, cho nên con muốn tới đó xem một chút"
"Được thôi, mẹ đi cùng con. Thích Ngọc Tú lập tức đứng dậy.
"Con cũng đi" Bảo Sơn quyết đoán.
"Con cũng đi..."
Chuyện như vậy Bảo Nhạc cũng không muốn bỏ lỡ.
Bảo Châu nhìn mọi người, gật đầu nói: "Vậy chúng ta cùng nhau đi nha.
Cả nhà ngồi còn chưa nóng chỗ đã cùng nhau ra ngoài, bọn họ đi thẳng đến sơn động, Bảo Châu nói nhỏ: "Nếu thật sự có cảm nhận trước tiên gì đó, con cảm thấy không phải là đá rơi, ngược lại là cái trùng động này có khả năng lớn hơn nữa"
Trước kia rất lâu, Khương Việt đã đưa ra lý luận về trùng động, bọn họ đều rất tán thành.
Đương nhiên rồi, vì đây cũng là cách giải thích có khả năng nhất, cũng không có cách giải thích nào khác.
Tuy rằng mọi người đều không sờ được bất cứ cái gì, chỉ có Bảo Châu có thể tự do ra vào, thậm chí có thể dẫn người tự do ra vào cái trùng động này, nhưng mà vận mệnh đã chỉ định, cô và nơi này nhất định có liên hệ càng khắng khít hơn, cho nên Bảo Châu nói như vậy, Thích Ngọc Tú lập tức tin tưởng.
Mấy người họ nhanh chóng đi vào sơn động, chỉ là mới vừa đến cửa sơn động thì lập tức kinh ngạc.
Sơn động...... Sập!
Cái sơn động vững chắc như vậy mà lại sập.
Trong nháy mắt, sắc mặt Bảo Châu trở nên trắng bệch, Bảo Sơn lập tức nắm lấy tay Bảo Châu.
Bảo Châu nhẹ giọng nói: "Dự cảm của em quả nhiên không sai"
Cô thấp giọng nói: "Chúng ta nhìn thử khắp nơi xem sao.
Mấy người họ lập tức đi xung quanh xem thử, lúc này mới phát hiện, vốn dĩ có một cục đá lớn nằm ở đỉnh núi, cục đá này rất lớn, không biết có phải bởi vì tảng đá này mà sơn động sập hay không.
"Lúc chúng ta chạy xuống dưới chân núi, cảm nhận được có chấn động, mẹ cứ nghĩ là động đất, liệu có phải liên quan đến tảng đá này hay không" Thích Ngọc Tú cứ nhắc mãi.
Bảo Sơn gật đầu: "Chắc là vậy rồi"
Cậu bé nhìn xem khắp nơi, nói: "Nhưng mà thật sự rất khó tưởng tượng cái này sẽ dẫn tới sơn động bị sập, cảm giác nó sẽ không sinh ra tác dụng lực lớn như vậy"
"Nhưng ngoài cái này ra đâu còn lý do nào thuyết phục hơn!" Thích Ngọc Tú cứ nhắc mãi, tuy nhiên cô nhìn sơn động, càng thêm lo lắng: "Không biết sau này chúng ta còn có thể qua bên kia không..."
Tuy sắc mặt Bảo Châu tái nhợt, nhưng cả người vẫn rất bình tĩnh, giọng điệu cô không có gì mệt mỏi, giọng điệu cũng không lớn, nhưng ngữ điệu lại vô cùng kiên định: "Nếu thật sự có dự cảm, thì dự cảm của con là sau này không đi được nữa."
Cô chỉ tay vào sơn động, nói: "Con cảm thấy, cái trùng động này bởi vì chuyện ngoài ý muốn lần này mà biến mất"
Khung cảnh lập tức trở nên yên tĩnh.
Rất nhanh sau đó, Thích Ngọc Tú lập tức nói: "Đi không được thì đi không được, chúng ta đã được ưu đãi nhiều năm như vậy, đã chiếm được lợi ích lớn như vậy, làm gì có chuyện cứ chiếm lợi ích mãi được! Ông trời rất công bằng, các con trưởng thành, trùng động cũng lập tức biến mất, điều này cũng không có gì xấu"
Bảo Sơn tán thành, nói: "Mẹ nói rất đúng, mặc dù không có cái này, nhưng chúng ta đã biết nhiều như vậy, hiểu được nhiều như vậy, con tin rằng cả nhà chúng ta có thể làm cho cuộc sống ngày càng tốt hơn.
Tiểu Bảo Nhạc là đứa trẻ khôn khéo biết xem sắc mặt người khác, lập tức ôm lấy chị gái, nói: "Chị không cần lo lắng, không có những cái đó cũng không sao, chỉ cần chúng ta nỗ lực là được thôi. Đôi mắt Bảo Châu ngấn nước nhìn bọn họ, lông mi run rẩy, cô nhẹ nhàng nói: "Mọi người đang an ủi con sao?"
"Không phải an ủi, mà là thật sự nghĩ như vậy" Bảo Sơn trực tiếp ôm lấy bả vai em gái, cậu bé nhẹ giọng, cười và nói: "Chẳng lẽ Bảo Châu cảm thấy, không có cái này giúp đỡ, chúng ta sẽ không làm được gì sao?"
Cậu bé nhìn chằm chằm khuôn mặt trứng ngỗng của Bảo Châu, nói: "Em không tin tưởng bản thân đến vậy sao?"
875 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận