Giáo viên ở trường tiếc nuối vì Bảo Sơn rời đi, nhưng dù anh có rời đi thì bên này cũng vẫn giữ lại học bạ của anh, có lẽ anh vĩnh viễn sẽ không trở về học nữa, nhưng trường học luôn muốn có một học sinh tên là Điền Bảo Sơn, à không, là Lôi Khải Uẩn.
Bởi vì Bảo Sơn phải rời khỏi đây, Bảo Nhạc đã xin nghỉ mười ngày để ngồi xe tới thủ đô. Tuy Bảo Nhạc là đứa trẻ khôn khéo nhưng dù sao cũng không thể để một đứa trẻ như cậu ngồi xe một mình, Thích Ngọc Linh và chồng mình là Đường Kiến Nghiệp cũng đồng thời xin nghỉ, hai người cùng cháu trai tới thủ đô.
Bởi vì nguyên nhân của lần tới thủ đô này không khiến người ta cảm thấy vui vẻ nên suốt đường đi Bảo Nhạc đều xụ mặt.
"Bảo Nhạc, cháu ăn ít quá đó. Một phần đồ ăn mà Bảo Nhạc cũng ăn không hết.
Bảo Nhạc xoa huyệt Thái Dương, nói thẳng ra: "Cháu ăn nuốt không trôi ạ. Đường Kiến Nghiệp hiểu rõ nên gật đầu nhưng vẫn khuyên: "Ít nhiều gì thì cháu cũng nên ăn một chút, bây giờ cháu đang trong giai đoạn phát triển, vốn dĩ cháu ngồi xe lửa đã mỏi mệt rồi lại còn không chịu ăn, cơ thể làm sao chịu nổi chứ"
Bảo Nhạc nhìn món thịt kho tàu, lại chỉ ngặm hai chiếc đũa, lắc đầu: "Thật sự cháu ăn không vô"
Đường Kiến Nghiệp thấp giọng thì thầm với vợ: "Đến thịt kho tàu còn ăn không vô, vậy thì có thể thấy được đứa nhỏ này thật sự rất buồn sầu"
Có những gia đình cả năm còn không có một lần ăn thịt kho tàu.
Mà hắn cũng biết Bảo Nhạc là đứa thích ăn thịt.
Thế mà lại ăn không vô, có thể thấy được cậu rất buồn.
Đến cả Đường Kiến Nghiệp còn có thể nhìn ra thì nói gì đến người dì cả ruột thịt là Thích Ngọc Linh, cô ấy nói với Bảo Nhạc: "Nếu cháu gầy đi thì không chỉ mẹ cháu mà còn có anh và chị cháu, họ sẽ rất đau lòng" Bảo Nhạc nhấp miệng, nói: "Vậy cháu sẽ ăn chút bánh quy.
Người đàn ông ở giường trên đối diện nhìn thấy mà không biết nói gì, trong lòng thầm nói nếu mấy đứa con nhà mình mà làm ra vẻ như vậy thì đã sớm bị đánh cho rớt răng rồi, à không, mấy đứa con nhà mình mà thấy thịt kho tàu thì đã xông tới tranh giành rồi, làm gì có chuyện không chịu ăn. Bảo Nhạc đem hộp cơm đẩy cho Đường Kiến Nghiệp, nói: "Dượng cả, dượng ăn giúp cháu đi, cái này chỉ sợ không để lâu được.
Đường Kiến Nghiệp: "Được thôi. Căn bản có thể ăn luôn cả phần của Bảo Nhạc Thời buổi này nước luộc còn có thể húp hết kia mà.
"Dì cả còn chưa từng tới thủ đô bao giờ, lần này xem ra phải dính lấy cháu rồi? Thích Ngọc Linh không có chuyện gì để nói thì cũng phải kiếm chuyện để nói với Bảo Nhạc, cô ấy không muốn cậu suy nghĩ miên man.
Đường Kiến Nghiệp: "Còn chẳng phải sao?
Tuy tâm trạng Bảo Nhạc không tốt nhưng cũng phải nể mặt dì cả, cậu cũng biết tốt xấu, cậu nói:
"Dì cả, dì nói anh và chị cháu có thể tới đón cháu được không?" Thích Ngọc Linh: "Có thể chứ, nhất định có thể, bằng không dì cũng không biết đi thế nào.
Mặc dù cô ấy cũng có hiểu biết, nhưng nơi này cách thủ đô ngàn dặm, để cô đi một mình thì cô thật sự luống cuống.
Thích Ngọc Linh nói: "Bảo Nhạc à, dì cả biết trong lòng cháu không dễ chịu nhưng chúng ta cũng chưa tới, cũng không biết chuyện này cụ thể thế nào, cháu cũng không thể nghĩ mọi việc theo hướng xấu. Cháu và anh trai cùng nhau lớn lên, cháu còn không biết anh mình là người thế nào sao? Cháu thấy dì nói có đúng không? Hơn nữa không phải Bảo Châu cũng chưa nói gì sao?"
Bảo Nhạc lập tức trả lời: "Nghe giọng chị ấy cứ khàn khàn, chắc là chị ấy đang giận lắm" Cậu nhận được điện thoại, đương nhiên biết chị gái mình đang rất tức giận.
Cậu lại nói: "Chị gái gọi điện thoại mà giọng cứ khàn khàn, chắc chắn là mẹ cháu còn giận hơn nữa"
Thích Ngọc Linh: "Đứa trẻ này, cháu xem cháu đó lại suy nghĩ nhiều rồi"
Bảo Nhạc kiên định: "Cho dù như thế nào, khi gặp anh trai rồi nhất định cháu phải đánh anh ấy"
Thích Ngọc Linh thấy vẻ mặt tức giận của cậu, nói: "Được rồi, được rồi, cháu cứ thoải mái trút giận lên Bảo Sơn"
Bảo Nhạc gãi đầu, lấy ra một quyển sách, Đường Kiến Nghiệp cười nói: "Cháu đi ra ngoài còn mang theo sách để học ư?"
Bảo Nhạc: "Trong lòng cháu không vui nên đọc một chút để thời gian nhanh chóng trôi qua."
Cậu bắt đầu đọc văn cho khuây khoả.
Người cùng phòng: "
Người này đã từng gặp qua nhiều người không vui nhưng chưa từng gặp người hung tàn như vậy mà còn đọc văn.
Người ngồi ở giường trên Đường Kiến Nghiệp thấp giọng thăm dò: "Đây là cháu trai ngoại của cậu à?"
Đường Kiến Nghiệp gật đầu.
"Đứa nhỏ này có học giỏi không?"
Đường Kiến Nghiệp gật đầu: "Thằng nhóc học rất giỏi"
Người giường trên nghe xong đã hiểu rõ tại sao: "...... À vậy thì tôi đã hiểu rồi" Người đó lại tò mò hỏi: "Mọi người đến thủ đô thăm ai à?"
986 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận