Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 768: Chương 768

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Nếu là ăn tết thì có hơi sớm quá phải không?
Hắn biết cả nhà cô hai ai cũng đều rất bận rộn.
Thích Ngọc Tú lắc đầu: "Không phải đâu, chúng ta trở về để tảo mộ"
Cô ấy nói: "Cháu ăn từ từ thôi đừng để bị nghẹn.
Thích Đại Bảo: "Tại cháu kích động quá.
Người này vẫn là trước sau như một, lúc nào cũng có tinh thần vui vẻ như vậy.
Thật ra Bảo Sơn và Thích Đại Bảo qua lại không nhiều lắm, một năm chỉ gặp nhau một lần, vậy thì làm sao có thể quen thuộc được chứ? Tuy nhiên cũng là người trưởng thành cả rồi, bản thân rời xa nhà cũng đã lâu, hiện tại trở về gặp được nhau như vậy thì phải đáng vui mừng chứ sao.
Bảo Châu ngước mắt nhìn Bảo Sơn, trong lòng cảm thấy anh trai mình có vẻ thích cười hơn so với trước kia.
Tuy lúc vừa trở về thì thoạt nhìn không phải như vậy. Nhưng trên thực tế giống như anh đặc biệt rất thích cười.
Cô đang nhìn anh thì đột nhiên Bảo Sơn nhìn lại, ánh mắt hai người chạm vào nhau, anh nhếch miệng cười với Bảo Châu.......
Thích Đại Bảo là một người sôi động, một người có thể diễn được cả ngàn tập Tình Đầu Khó Phai.
Suốt đường đi hắn vẫn liên tục nói không ngừng, cho nên mặc dù chưa tới nhà anh cả của Thích Ngọc Tú thì cô cũng đã biết được tại sao ở nhà chị dâu cả vẫn thường hay nổi giận. Thích Đại Bảo: "Vốn dĩ anh cảm thấy bác cả là nhằm vào anh, nhưng hôm đó anh nghe thấy bác ấy mắng con trai, anh mới phát hiện, không phải bác ấy nhằm vào anh. Anh còn nhớ khi còn nhỏ gặp bác ấy, bác ấy rất ôn nhu, quả nhiên con người là giỏi ngụy trang nhất.
Lúc này Bảo Châu nghiêng mắt nhìn về phía Thích Đại Bảo, đột nhiên hỏi: "Cậu cả nói như thế nào vậy ạ? Mợ cả vẫn luôn như vậy hay sao ạ? Hay là đột nhiên trở nên như vậy?" Thích Đại Bảo: "Đương nhiên là bác cả sẽ bảo là đột nhiên rồi, nhưng mà anh lại không tin đâu?
Bảo Châu tính thử tuổi tác của mợ cả, nhỏ giọng nói thầm: "Chắc không phải là mợ cả tới thời kỳ mãn kinh chứ ạ?"
Là một đứa con gái, Bảo Châu vẫn có chút lưu ý về chuyện này, dù sao cô cũng có mẹ, cho nên khi Thích Đại Bảo nhắc tới, cô đã thoáng nghĩ đến chuyện này, cô nhỏ giọng nói thầm vào tai mẹ. Thích Ngọc Tú vừa nghe con gái phân tích thì cảm thấy cũng có lý.
Còn Thích Đại Bảo thấy bọn họ thì thầm, gãi đầu, nói: "Sao hai người lại còn nói thầm với nhau như thế?"
Tuy nhiên không có ai để ý đến hắn, nhà anh cả Thích Ngọc Tú ở trong huyện, vốn dĩ gia đình anh cả cũng muốn trở về thôn sống cùng cha mẹ, nhưng không ngờ rằng cha mẹ thì lại không muốn ở cùng.
Đúng lúc có người bạn cũ của anh cả nghe được trong huyện có nhà muốn bán nên đã tiện hỏi mua giúp. Nhà này thì không có lầu, chỉ là một nhà dân bình thường, người nhà bọn họ cũng khá đông, nếu ở nhà lầu thì chắc chắn sẽ không tiện, cứ ở như hiện tại thật ra còn tốt hơn.
Tất cả đồ đạc và mọi thứ ở đây được bảo quản rất kỹ nên cái nào cũng trông vô cùng mới. Anh cả nhìn thấy cả nhà Thích Ngọc Tú trở về, trong lòng kích động không nói nên lời. Sau ngần ấy năm thì mấy đứa nhỏ đều đã trưởng thành hết rồi, những người này cũng dần dần già đi không ít, tóc anh cả đều đã bạc hết rồi, nhưng vừa nhìn thấy em gái đến thì đã khoe khoang:
"Bây giờ anh vẫn còn tiếp tục học chữ đó nha.
Thích Ngọc Tú:.. Thật vậy sao?"
Anh cả có chút đắc ý: "Còn em thế nào rồi?"
Thích Ngọc Tú: "Em cũng khá tốt.
Cả nhà Thích Ngọc Tú được đón vào nhà, bọn họ đều là lần đầu tiên đến đây, cô bắt đầu dò xét từng ngóc ngách, thấy mọi nơi trong nhà đều chỉnh tề, có thể nhìn ra được chị dâu cả là một người ưa thích sạch sẽ, tuy nhiên cũng không nằm ngoài dự đoán, chị dâu cả vốn dĩ là y tá, ưa thích sạch sẽ hơn người khác cũng là lẽ đương nhiên.
Anh cả: "Bảo Sơn đã lớn như vậy rồi sao, suýt chút nữa là cậu không nhận ra cháu mất rồi. Nhà bọn họ không giống với những người khác, tham gia quân ngũ ở Tứ Xuyên, không phải năm nào cũng về nhà, người khác thì là tầm 4-5 năm không gặp Bảo Sơn, còn anh cả thì phải đến tận 6-7 năm, cho nên lúc này khi vừa mới thấy anh thì liền cảm thấy anh không hề giống với trước kia chút nào.
Không phải nói về diện mạo mà là khí chất trong con người anh rất khác.
Bảo Sơn: "Đúng vậy ạ, một phần cũng là do cháu đã trưởng thành rồi. Cậu cả dọn về đây ở cũng tốt, bên này có nhiều họ hàng thân thích và bạn bè, có chuyện gì còn có thể giúp đỡ lẫn nhau. Anh mỉm cười, ngay sau đó hỏi: "Có phải trưa nay mọi người muốn ở lại đây không?"
Vốn dĩ Thích Ngọc Tú dự định về công xã nhưng nếu đã tới nhà anh cả rồi thì cũng không thể không ở lại, lập tức nói: "Anh à, trưa nay nhà em có thể ở lại đây ăn một bữa cơm với mọi người được không?"
1002 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận