"Con gái, nếu không con ở cái giường dưới này đi, cửa có ngăn tủ, cũng không dựa cửa......"
Lan Tử trực tiếp bò lên giường trên, nói: "Con đã quyết định rồi!"
Cô ta ngồi trên giường, có vẻ như không cảm nhận được cái gì mới mẻ, nói: "Con muốn ở giường trên, cha mẹ hãy mau đi về đi?
Bảo Sơn: "Các người thu dọn giường đệm thì cứ thu dọn, nếu dẫm lên đệm giường em gái tôi hoặc là làm loạn, tôi sẽ không khách khí.
Lan Tử ừ một tiếng, nói: "Mẹ đưa chăn cho con.
Bảo Châu: "Vậy được rồi, chúng ta đến phòng nam đi, em muốn xem chỗ mọi người thế nào.
Bảo Sơn gật đầu, lại liếc mắt cảnh cáo hai vợ chồng ương ngạnh kia một cái. Cả nhà Bảo Châu đi ra cửa, người phụ nữ định ngồi trên giường Bảo Châu, còn chưa kịp đặt mông lên, Lan Tử đã lải nhải rống lên: "Mẹ, mẹ có thể đừng như vậy hay không, mẹ lúc nào cũng như vậy, mỗi lần đều phải gây phiền phức cho con, hai người rốt cuộc là muốn làm gì? Muốn làm gì? Hai người chọc người ta cho đã, rồi phủi mông đi, rồi con còn phải ở đây bốn năm, hai người muốn con phải làm sao bây giờ? Hai người rốt cuộc có hiểu hay không, làm người không thể như vậy! Không thể!"
Người phụ nữ: "......"
Người phụ nữ chép miệng: "Không ngồi thì không ngồi được chưa. Người đàn ông: "Nghe con gái đi, không thể chọc bọn họ, người đàn bà kia dữ lắm, tôi đoán là tôi đánh không lại cô ta. Có vẻ như cô ta còn không dùng lực mà tôi đã đâm vào tường rồi."
"Gì? Lợi hại như vậy sao? Vậy đúng là không thể chọc vào.
Bảo Châu đi theo anh trai đến phòng ngủ của anh, Thích Ngọc Tú có chút lo lắng, nói: "Mẹ thấy bạn học ở cùng với con cũng không phải dáng vẻ tử tế gì, không biết là loại người gì đây, haizz, con nói xem con ở xa như vậy, mẹ cũng không thể ở bên cạnh con, thật là khiến người ta không yên tâm mà"
Bảo Châu khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu mẹ, còn có anh trai ở đây mà." Thích Ngọc Tú: "Nó là một đứa con trai, sao có thể vào phòng ngủ nữ mà giúp con được chứ?"
Người làm mẹ lúc nào cũng lo lắng.
Lại nói: "Nhưng nếu có người bắt nạt con, nhất định không thể nhịn, con càng nhịn thì họ càng được nước lấn tới"
Bảo Châu cười tủm tỉm: "Con..."
Bảo Nhạc cướp lời: "Mẹ, vậy là mẹ hoàn toàn không biết gì về chị rồi, ai có thể bắt nạt chị ấy chứ, người khác tính kế chị ấy còn vui nữa kìa. Thích Ngọc Tú:
Bảo Châu chống nạnh: "Chị làm gì có như vậy"
Bảo Nhạc: "Chị chính là như vậy, mẹ, mẹ yên tâm, không ai có thể bắt nạt được chị của con đâu"
Bảo Châu hừ mạnh một tiếng, lập tức nhéo lỗ tai Bảo Nhạc, nói: "Lá gan của em lớn lắm rồi đúng không? Chuyên môn bắt nạt chị"
Bảo Nhạc: "Ô ô ô"
Rốt cuộc là ai bắt nạt ai?
Không thấy lỗ tai cậu còn ở trong tay chị gái sao?
Thật là đổi trắng thay đen, Bảo Nhạc: "Em sai rồi, em sai rồi.
Dũng cảm nhận sai mới có thể không tìm đường chết.
Bảo Châu bật cười, nói: "Được rồi, nhanh đi thôi"
Tân sinh viên như bọn họ hình như đều ở lầu hai, Bảo Châu ở lầu hai, Bảo Sơn cũng ở lầu hai, hơn nữa, cũng là phòng 206.
Bảo Châu cảm thán: "Đúng là quá trùng hợp"
Trùng hợp là không có, đây là vì tiện quản lý thôi.
Tuy nhiên cũng phải thừa nhận là có sự trùng hợp, giống như vừa rồi mới quen biết được Vương Bằng và Giang Lâm, cả hai đều ở cùng phòng với Bảo Sơn. Bọn họ cũng lên lầu rồi mới biết và có phản ứng, Giang Lâm: "Ban chúng ta chia ra bốn phòng ngủ, thật trùng hợp khi chúng ta ở cùng nhau, đây nè, cậu ở giường trên tớ đi.
Cậu ở giường dưới bên trái, cùng vị trí với Bảo Châu.
Chỗ của Bảo Sơn chính là trùng với vị trí giường trên của Bảo Châu.
"Bên phòng nữ các cậu thế nào?"
"Nữ sinh các cậu có đông người không? Tớ nghe nói nữ sinh cũng không ít.
"Nghe nói chúng ta còn có huấn luyện quân sự, không biết sẽ như thế nào?
Cậu bạn Giang Lâm này đúng là một người vô cùng ồn ào.
Bảo Châu cười tủm tỉm trả lời: "Không biết nữa, cái gì tớ cũng không biết. Nam sinh ban chúng ta hơn ba mươi người phải không?"
Giang lâm: "Ừ, bốn phòng ngủ đã đầy người ở rồi, không biết mấy phòng ngủ khác có còn hay không...... Nhưng tớ đoán chắc còn thì cũng không nhiều lắm, tớ thấy hướng bên kia là của ban khác rồi"
"Vậy cậu có biết chủ nhiệm lớp chúng ta là ai không?"
"Tớ cảm thấy cũng không có nhiều người, ban chúng ta......
"Huấn luyện quân sự sao? Bao lâu vậy?"
Chưa đầy một lát sau, mọi tin tức Giang Lâm thu thập được đều bị Bảo Châu hỏi rõ ràng, nghe xong khuôn mặt nhỏ trở nên vô cùng nghiêm túc, vô cùng ưu sầu. Người làm mẹ như Thích Ngọc Tú không biết chuyện gì, lo lắng hỏi: "Lại làm sao vậy?"
Bảo Châu vùi đầu vào vai mẹ, nhẹ nhàng nói: "Xong đời rồi, con phải huấn luyện quân sự rồi"
1054 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận