Vương Bằng: ".... Tôi mới hai mươi chín thôi mà"
Anh ta mới hai mươi chín, chính xác là hai mươi chín!
Vương Bằng vô cùng tổn thương, Thích Ngọc Tú lại rất vui, làm gì có ai không thích được người khác khen trẻ cơ chứ. Đương nhiên cô ấy cũng không phải là ngoại lệ.
Thật sự mà nói, con người rất sợ đối lập, ở đây xét về đối lập thì Thích Ngọc Tú thắng tuyệt đối.
Thích Ngọc Tú năm nay bốn mươi mốt tuổi, nhưng trông cô ấy không giống người đã vào hàng bốn mươi, tóc cô vẫn đen tuyền, ăn uống cũng đầy đủ dinh dưỡng nên tâm thái rất tốt. Mấy năm nay, Bảo Châu từ một đứa bé lớn lên thành một cô gái xinh đẹp, nhưng dáng vẻ Thích Ngọc Tú so với mười mấy năm trước dường như không có gì thay đổi.
Thậm chí, nhìn trạng thái còn tốt hơn mười mấy năm trước một chút, lúc ấy vì cuộc sống sinh hoạt mà phải bôn ba, mỗi ngày chỉ có thể không biết mỏi mệt mà làm việc, sau này lại được ăn ngon uống tốt, đồ ăn dinh dưỡng đều được ăn qua, làm sao có thể không tốt hơn được chứ?
Hơn nữa cô ấy đi ra ngoài, nghĩ là tới thủ đô, nhất định là cũng chọn quần áo tương đối đẹp đẽ để mặc rồi, người đẹp vì lụa mà, tóm lại người này nhìn chỉ khoảng ba mươi tuổi.
"Dì à, dì bao nhiêu tuổi rồi ạ?" Giang Lâm tò mò.
Thích Ngọc Tú: "Dì đã bốn mươi mốt tuổi rồi"
Giang Lâm đưa ánh mắt thông cảm nhìn về phía Vương Bằng.
Cậu nói: "Dì à, mẹ cháu lớn hơn dì hai tuổi nhưng nhìn như là dì của dì vậy đó."
Thích Ngọc Tú:
Bảo Châu nói nhỏ: "Tớ cảm thấy nếu mẹ cậu nghe được những lời cậu nói chắc chắn sẽ đánh chết cậu"
Giang Lâm bình tĩnh: "Mẹ tớ không ngại đâu, mẹ tớ quen bị nói như vậy rồi"
Bảo Châu thở dài.
Bọn họ đi đến phòng ngủ, phòng ngủ được phân bố không xa, nằm ở hai bên đường đi, một bên là phòng ngủ của nam sinh, bên còn lại là phòng ngủ của nữ sinh. Bảo Sơn quyết đoán: "Tớ muốn đưa em gái đi trước"
Giang Lâm nhìn thăm dò, nói: "Chúng ta ở cùng phòng ngủ, cậu thích vị trí như thế nào, tớ chiếm chỗ trước giúp cậu"
Bảo Sơn bình tĩnh: "Kiểu nào cũng được.
Những việc này đối với anh không sao cả, nhưng anh cũng không phụ lòng tốt của người ta, nói:
"Cậu chiếm cho tớ giường trên đi, tớ không muốn ở giường dưới.
Giang Lâm: "? ??"
Vương Bằng: "? ??"
Bọn họ đều cảm thấy giường dưới thì tốt hơn.
Nhưng nhìn Điền Bảo Sơn không giống như đang nói giỡn.
"Cậu nói thật à?"
Bảo Sơn gật đầu: "Ừ"
Được thôi. Cậu vui là được rồi.
Thích Ngọc Tú dẫn mấy người họ đưa Bảo Châu đi, cô ấy cũng tò mò: "Sao con lại muốn chiếm giường trên?"
Lúc này mọi người đều tương đối thích giường dưới, giường trên lúc nào cũng không tiện bằng giường dưới.
Bảo Sơn không do dự, nói: "Con sợ dơ!"
Anh nói thẳng: "Phòng ngủ nam sinh thường không chú ý như vậy, thật ra con cũng không phải là người ưa sạch sẽ, nhưng nếu có thể sạch sẽ một chút thì vẫn tốt hơn.
Nếu ở giường dưới, nhất định phải thường xuyên thu dọn.
Bảo Châu kiên định lắc đầu: "Cho dù có thường xuyên thu dọn thì em cũng muốn ngủ giường dưới, em sợ mình khi nằm sẽ rơi xuống"
Mọi người đều mỉm cười, phòng ngủ của Bảo Châu ở lầu hai, phòng 206, vừa vào cửa thì nhìn thấy chỉ có một cô gái ở đó, cô ấy đang cúi đầu sửa sang lại đồ đạc, nghe thấy động tĩnh thì liền quay đầu lại nhìn thoáng qua, nhẹ giọng nói: "Chào mọi người, tớ là Quan Tâm Bảo Châu cười tủm tỉm: "Tớ là Điền Bảo Châu"
Quan Tâm nhỏ giọng ừ một tiếng, hỏi: "Tớ là người tới đầu tiên, mấy vị trí khác, cậu xem đi rồi chọn cho mình một chỗ.
Bảo Châu ừ một tiếng, căn phòng này hình chữ nhật cho 8 người ở, vừa vào cửa là các ngăn tủ, bên trái 4 cái và bên phải 4 cái, trên dưới hai cái, giường đệm cũng phân bố giống nhau, Quan Tâm là người đầu tiên tới, đã chọn giường dưới bên phải cạnh cửa sổ, Bảo Châu chọn giường dưới bên trái đối diện với cô ấy.
Bảo Sơn nhìn thoáng qua, nói: "Bên này giường đệm và ngăn tủ đối ứng, em chọn giường dưới thì ngăn tủ cũng là cái ở dưới"
Ngăn tủ và giường đệm đều được viết tên rất rõ ràng, Bảo Châu gật đầu, nói: "Đó là chuyện bình thường, sao có thể tất cả đều là chỗ tốt chứ"
Mọi người đều muốn giường dưới tủ trên, nhưng làm gì có nhiều chuyện tốt như vậy.
Bảo Châu lại cảm thấy không sao cả, ngăn tủ phía dưới thì sử dụng cũng giống vậy thôi. Cô sửa sang lại đồ đạc, không thể không nói, lúc này mới thấy bọn họ mang đồ nhiều quá, Quan Tâm là một người giống như căn bản không có quá nhiều đồ, bày ra giường đệm là hết, nhưng còn Bảo Châu, quần áo và những đồ dùng khác đã đựng đầy ắp ngăn tủ, trên giường đệm còn để không ít đồ, Bảo Châu dừng tay, phiền muộn nói: "Làm sao bây giờ? Em còn nhiều đồ không có chỗ để"
Bảo Sơn: "Để anh xuống lầu hỏi thử Bảo Châu: "Anh trai là tốt nhất"
Bảo Sơn xuống lầu, Bảo Nhạc lập tức đuổi theo: "Anh, em đi với anh"
Bảo Châu nói: "Cậu mang ít đồ vậy"
1044 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận