Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 682: Chương 682

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Dây dưa như thế thì Bảo Sơn không định mua, bằng không không biết phải kì kèo với người nhà này bao lâu nữa.
Anh bình tĩnh nói: "Chúng tôi nghe nói bên này ra giá mười ngàn nên mới đến xem, nghĩ rằng ép giá bảy ngàn - tám ngàn cũng có thể mua được. Nếu là hai mươi ngàn thì..."
"Cái gì? Bảy ngàn - tám ngàn mà muốn mua sao? Cậu nằm mơ sớm quá đó.
"Đi đi đi, đi nhanh đi"
"Chị cả, chị xem chị tìm người thế nào vậy hả?"
Bảo Sơn và Bảo Châu bị đuổi ra ngoài, cha Quan Tâm cũng có chút ngượng ngùng, nói: "Người nhà này cứ như vậy."
Bảo Sơn và Bảo Châu đều cười, nói: "Chúng ta xem căn nhà tiếp theo đi ạ"
Cha Quan Tâm: "Được thôi."
Nghe nói như vậy, ông cảm thấy hai đứa trẻ này sẽ không mua được nhà đâu, nếu dự định với bảy đến tám ngàn thì cũng không mua được căn nhà cuối cùng, nhà này phải đến bốn mươi ngàn đồng tiền.
Tuy nhiên ông chỉ do dự một chút mà không nói ra, nếu ông nói ra câu đó thì rất giống khinh thường người ta.
Mấy người bọn họ nhanh chóng đi đến căn nhà thứ ba, Bảo Châu nói: "Cháu trông chờ nhất chính là căn nhà này Quan Tâm và cha mình kinh ngạc nhìn Bảo Châu, Bảo Châu cười ý vị một cái, chỉ tay và nói: "Chúng ta mau gõ cửa chứ ạ?"
Cốc cốc cốc!
Căn nhà thứ ba là căn mà Bảo Châu coi trọng nhất.
Mặc dù chưa nhìn thấy, nhưng cũng cảm thấy căn nhà này phù hợp với ý tưởng của mình nhất. Căn nhà có đẹp đi nữa mà không phù hợp thì cũng đáng tiếc, dù sao thì cô cũng không phải mua để cho người già trẻ đến ở.
Cho nên căn nhà thứ ba có diện tích rộng rãi rất thích hợp với bọn họ, mấy người bọn họ tiến tới gõ cửa, chủ nhà là một ông lão tóc đã bạc, vẻ mặt lãnh đạm, biết bọn họ tới xem nhà, ông gật đầu ra hiệu cho mấy người bọn họ tiến vào.
Gương mặt ông lão không có chút tươi cười nào nhưng cũng không khó chịu, ông lão nói thẳng: "Căn nhà này bốn mươi ngàn đồng tiền, một phân tiền cũng không bớt, nếu các người cảm thấy được thì cứ đi khắp nơi xem, nếu không mua thì mời đi cho"
Cha Quan Tâm nhìn về phía hai anh em nhà họ Điền, nào ngờ hai anh em này không từ chối, mà ngược lại vẫn gật đầu và nói: "Chào ông, nếu chúng cháu đã tới xem thì nhất định là có ý mua ạ? Ông lão chủ nhà cũng kinh ngạc, ông lão nhìn bọn họ, chép miệng gật đầu, nói: "Vậy được thôi, để tôi giới thiệu cho mọi người.
"Toàn bộ diện tích ở đây là gần sáu trăm mét vuông, diện tích căn nhà là hơn bốn trăm mét vuông, sân cũng hơn một trăm mét vuông"
Tuy nói diện tích nhiều như vậy nhưng nhìn có vẻ cái sân này rất nhỏ, khắp nơi đều dựng những căn phòng phụ. Cái sân này thoạt nhìn trông chẳng ra sao cả.
"Căn nhà này có năm tầng, nếu tính ra, thì diện tích cũng lên tới hai ngàn mét vuông, nếu mọi người cần chỗ có diện tích lớn thì nơi này tuyệt đối có thể đáp ứng yêu cầu.
Bảo Sơn và Bảo Châu gật đầu.
"Tới đây vào trong xem đi, chỗ này của tôi đều sử dụng vật tư loại tốt, nhưng trong lúc ở thì người ta không quý trọng nên đã làm hư hỏng hình dáng ban đầu của nó rồi, nếu mọi người muốn dử dụng thì phải sửa chữa lại khá nhiều"
Ông lão dẫn mấy người bọn họ lên lầu trên, hóa ra căn nhà này được xây dựng theo kiểu tòa tháp, nhưng bây giờ đã bị sửa đổi nhìn không ra chút dáng vẻ tòa tháp nào nữa, thậm chí còn không bằng nhà khách tiện nghi nhất.
"Chỗ của tôi diện tích đủ lớn, thủ tục cũng đầy đủ hết, cái này mọi người cứ việc yên tâm"
Bảo Châu đánh giá mọi thứ, nếu chỉ mua nhà để ở thì bọn họ quả thật đang làm chuyện chướng mắt. Bốn mươi ngàn đồng tiền đó, hiện tại công nhân một tháng còn chưa kiếm được bốn mươi đồng tiền nữa.
Nói cách khác, chỉ sợ có người cả đời không ăn không uống cũng mua không nổi.
Cô suy nghĩ rồi nói: "Cháu thấy cũng ổn ạ."
Cha Quan Tâm:
Hai đứa bé này đã quên hết những lời dặn dò của ông rồi.
Bảo Sơn nghiêm túc hỏi: "Ông chủ à, thật sự không thể bớt sao?"
Ông lão thổi râu trừng mắt: "Tôi đã nói rồi, một phân tiền cũng không bớt! !!"
Ông lão này thật là dữ tợn mà.
Bảo Sơn cũng biết vừa nãy mình đã đồng ý không trả giá, bây giờ lại hỏi như vậy, quả thật là không đúng, anh lập tức nói: "Thật ngại quá, do là cháu không đúng, cháu thật sự khá ưng ý căn nhà này ạ. Không ưng ý cũng sẽ không nói như vậy.
Ông lão chủ nhà kiên định: "Không được trả giá"
Bảo Sơn và Bảo Châu liếc nhau, trao đổi ánh mắt một cách ăn ý, xem ra ông lão chủ nhà này rất buong binh.
Bảo Sơn trầm ngâm một chút rồi nói: "Nếu cháu đề nghị, ông cho cháu mười ngày để chuẩn bị tiền thì có được không?"
Ông lão sửng sốt nhìn về phía hai người bọn họ, đương nhiên là ông lão nhìn ra được người muốn mua nhà chính là hai người này. Ông lão hỏi: "Vợ chồng hai người đã xác định mua rồi à?" Quan Tâm bật cười trực tiếp phun ra, Bảo Sơn và Bảo Châu còn không xấu hổ mà cô ấy đã bắt đầu xấu hổ: "Bọn họ chỉ là anh em thôi ạ.
Ông lão: "Anh em?"
Ông lão mơ hồ nhìn hai người này, cảm thấy hai người không hề có điểm giống nhau.
1008 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận