Ông khóc lóc thảm thiết, mà Bảo Sơn cũng bắt đầu khóc, anh không biết tại sao mình lại khóc nhưng đôi mắt cứ đỏ hoe, nước mắt cứ chực trào rơi xuống.
Cả khuôn mặt đều là nước mắt.
Từ nhỏ đến lớn, anh ở nhà họ Điền đều sống rất tốt, anh cũng rất thích gia đình này, cha mẹ, Bảo Châu và Bảo Nhạc, người nào anh cũng thích.
Chỉ là anh cũng biết mình không phải con ruột. Chuyện này giống như một cái dây leo cứ mãi quấn lấy anh.
Còn bây giờ, anh đã tìm được người thân ruột thịt của mình rồi. Trong lúc nhất thời như thế này thật sự nói không nên lời.
"Bảo Sơn, cháu nội của ông, cháu đích tôn của ông...... Cuối cùng ông cũng tìm được cháu rồi.
Ông Lôi khóc lóc vô cùng bi thương, dọa Tiết Kỳ phải vội tìm bác sĩ chờ ở bên ngoài, sợ ông chịu không nổi rồi xỉu ra đó, dù sao thì ông cũng đã lớn tuổi.
Tuy nhiên sau khi khóc xong trạng thái của ông vẫn rất ổn.
Ông cầm chặt tay Bảo Sơn, nói: "Cháu đi theo ông đi, cùng ông trở về, ông sẽ sắp xếp trường đại học tốt nhất cho cháu"
Bảo Sơn: "Bây giờ cháu đang học trường đại học rất tốt rồi, cháu không cần trường khác, hơn nữa, cháu không muốn rời xa người nhà của cháu......"
Về điểm này Bảo Sơn vẫn luôn kiên trì.
Ông Lôi nhìn ánh mắt kiên định của Bảo Sơn, nói: "Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?"
Ông lại nhìn Thích Ngọc Tú, nói: "Cô Thích và chủ nhiệm Tiết có thể ở đây.
Tiết Kỳ cũng không muốn xen vào chuyện gia đình người khác nhưng cũng không thể đi.
Còn Thích Ngọc Tú, cô ấy nhíu mày không nói gì, ông Lôi: "Ông muốn cháu nghe ông nói lý do. Bảo Sơn im lặng một lúc lâu rồi gật đầu.
Ông Lôi có ý bảo trợ lý của ông và những người khác đi ra ngoài, Bảo Châu lập cập đứng lên. Cô rất muốn ở lại nhưng không ai cho phép cô ở lại.
Bảo Châu nhìn anh trai rồi lại nhìn mẹ, vẻ mặt rất lo lắng mẹ và anh trai sẽ bị thuyết phục.
Chỉ là cô không được cho phép ở lại, cô gái nhỏ phiền muộn phồng má đi ra ngoài, cô đi rất chậm rất chậm, nhưng không có ai gọi cô lại.
Xem ra cô thật sự không được tham gia. Cô tỳ sát vào cửa, cố gắng lắng tai nghe.
Cô hoàn toàn có thể nghe lén!
Nhưng mà chỗ này cách âm tương đối tốt, căn bản là không nghe thấy gì cả.
Bảo Châu dùng chân vẽ một vòng trên mặt đất, một vòng rồi lại một vòng. Cảm giác nôn nóng muốn đấm vào tường.
Trực giác của cô rất chuẩn.
Mà bây giờ cô cảm thấy mẹ và anh trai sẽ bị thuyết phục, không biết vì sao Bảo Châu lại có cảm giác như vậy, điều này khiến cho người ta cảm thấy áp lực rất lớn.
Cô ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy chân, cằm gác lên đầu gối trông vô cùng phiền muộn.
"Haizz!" Cô gái nhỏ thở dài thật mạnh.
Hai người vệ sĩ và trợ lý đều tò mò nhìn Bảo Châu, ai cũng có thể thấy trên đỉnh đầu cô phảng phất mây đen, mây đen giăng đầy rồi lại mưa nhỏ, rõ ràng là cô không vui.
Sao cô có thể thành ra buồn rầu như vậy?
Bảo Châu cảm thấy không ai có thể hiểu được tâm trạng mình hiện tại.
Bảo Châu đang cực kỳ buồn bã, cô có dự cảm vô cùng bất an.
Vì để xác minh là cô không vui, lúc vài người họ bước ra, vẻ mặt Thích Ngọc Tú tái nhợt.
Mặc dù da cô ngăm đen nhưng cũng có thể nhìn ra vẻ tái nhợt, có thể thấy được cuộc nói chuyện vừa rồi không được tốt. Bảo Châu lập tức tiến đến đỡ lấy cánh tay mẹ, nói: "Mẹ ơi......"
Thích Ngọc Tú ngẩng đầu nhìn Bảo Châu, biểu cảm không rõ, tuy nhiên rất nhanh sau đó cô ấy thở dài một hơi, nói: "Anh trai con quyết định cùng ông nội rời đi rồi.
Bảo Châu: "! !!"
Cô kinh ngạc há to miệng, thật đúng là không thể tin nổi.
Cô quay đầu nhìn Điền Bảo Sơn, thấy anh gật đầu, tâm trạng cô bắt đầu trầm xuống, không biết như thế nào nhưng Bảo Châu đột nhiên nổi giận. Cô cắn môi, dùng sức trừng mắt liếc nhìn Bảo Sơn một cái, nói: "Đồ lừa đảo!"
Đây là một kẻ lừa đảo, một kẻ lừa đảo vô đối, đã nói sẽ cùng bọn họ ở lại, đã nói sẽ không đi, đã nói...... Kết quả tất cả đều là lừa gạt người khác.
Vậy mà chỉ vì vài câu nói mà anh đã quyết định rời khỏi đây.
Bảo Châu rất tức giận.
Dù cô biết rõ, cô không có cách nào ngăn cản người ta "nhận tổ quy tông", nhưng cô vẫn tức giận, tâm trạng đang rất tức giận.
Cô dùng sức cắn môi, nhìn thôi đã có thể nhìn thấy máu, hít sâu một hơi, Bảo Châu nói: "Mẹ, chúng ta mau về thôi."
Bảo Sơn lập tức tiến đến: "Chúng ta cùng nhau về"
Bảo Châu trực tiếp phẩy tay về phía anh, vẻ mặt không vui: "Anh tránh ra chỗ khác đi.
Bảo Sơn cũng không giận, ôn tồn, trong giọng nói có chút cầu xin, nói: "Em nghe anh giải thích được không?"
Bảo Châu lắc đầu, nói: "Không cần đâu.
Cô cũng không phải nữ chính ngôn tình, không có chuyện "Em nghe anh giải thích" "Em không nghe em không nghe", cô kiên định nói: "Kết quả là anh muốn đi, giải thích hay không giải thích anh đều phải đi, như vậy dù lý do có là cái gì cũng không còn quan trọng"
Thích Ngọc Tú cầm tay con gái, nói: "Chúng ta đi về thôi.
"Tôi sắp xếp xe đưa các người....."
"Không cần đâu? Thích Ngọc Tú quay đầu lại nhìn ông Lôi đứng ở cửa, nói: "Không cần phải làm như thế"
Thấy Thích Ngọc Tú và Bảo Châu đi rồi, họ không hề để ý tới Bảo Sơn, Bảo Sơn giống như bị bỏ rơi, vội vàng đuổi theo: "Mẹ, Bảo Châu......"
1076 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận