Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 560: Chương 560

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Hai chị em đi vào sâu bên trong dòng suối nhỏ, liếc nhìn nhau rồi bật cười ha hả.
Bọn họ thật sự quá may mắn!
Tuy rằng không biết bắt nguồn từ nơi nào, nhưng dòng suối nhỏ bên này lại có khá nhiều hải sản.
Ví dụ như những con ốc hương béo ú này khiến cho người ta thật là vui sướng. Hai đứa nhóc nhìn với số lượng này ít nhất cũng có thể xào ra được hai bàn, sao có thể không vui sướng cho được?
Cả hai đứa cười ha hả đủ rồi bây giờ thì lập tức bắt tay vào việc thôi.... Hương vị ốc hương xào cay là tuyệt nhất.
Tuy nhiên, quãng thời gian tốt đẹp cũng không kéo dài bao lâu, mặc dù ốc hương xào cay ăn rất ngon, nhưng buổi tối Bảo Châu lại bị tiêu chảy. Lúc này, cô đã trở về trường học, nằm co ro trong phòng ngủ ôm bụng, trông giống như một con nghé con. Một con nghé cái được gọi là thỏ trắng nhỏ yếu ớt.
Bảo Châu bị như vậy thì anh trai cũng không tốt hơn là mấy, Bảo Sơn cũng giống vậy nhưng còn phải đến sở vệ sinh lấy thuốc rồi đưa tới cho em gái, hai anh em tham ăn liếc nhau, chỉ nhìn nhau mà không nói gì. Thật đáng thương! Dù sao cũng chỉ có thể nói chính là đáng thương.
Có câu châm ngôn rằng thèm ăn đít bị tội, chính là nói bọn họ.
Lúc này, bọn họ lại không có tiết tự học buổi tối, mọi người đều ở trong phòng, một căn phòng có 6 người, mỗi người một việc, Chiêu Đệ đưa cho Bảo Châu một ly nước đường đỏ, nói: "Em uống chút nước đường đỏ thử xem có đỡ hơn tí nào không"
Bảo Châu ngẩng đầu và nói: "Em không phải bị cái kia, em là đang bị tiêu chảy......
Chiêu Đệ: "Đều giống nhau cả thôi, uống chút nước đường đỏ thì sẽ thấy tốt lên......"
Bảo Châu: "..."
Lúc này, không có gì mà một ly nước đường đỏ không thể giải quyết, cũng không có gì mà một quả trứng gà có thể giải quyết. Chiêu Đệ có lòng tốt, Bảo Châu hiểu được nên cô ghé miệng vào ly nước đường đỏ uống từng ngụm nhỏ.
Dương Mông đang xem sách, ngẩng đầu nhìn Bảo Châu một cái rồi nói: "Cậu ăn phải cái gì à? Sao lại thành ra như vậy?"
Bảo Châu gục đầu xuống và nói: "Tớ vớt ốc hương ở dòng suối nhỏ......
"Cậu thật đúng là thứ gì cũng dám ăn, thứ này cũng chưa từng ăn qua, cậu lại dám tùy tiện cho vào mồm." Dương Mông bất đắc dĩ nói: "Cậu đó, sau này ăn cái gì cũng phải cẩn thận một chút." Bảo Châu bất lực gật đầu, ừ một tiếng.
"A" Ngụy Điềm Điềm cười lạnh một tiếng, sửa lại chăn của mình một chút, dựa vào tường, khóe miệng mang theo ý cười trào phúng.
Ngụy Điềm Điềm là người ở huyện thành, trong nhà có người làm cán bộ, điều kiện rất tốt cho nên vẫn luôn rất tự tin. Chẳng qua không nghĩ tới lại bị Bảo Sơn làm mất mặt. Cô có ý với Bảo Sơn, không ngờ khi chủ động một chút mà Điền Bảo Sơn lại không đáp lại.
Điền Bảo Sơn không để ý đến cô, nhưng cả ngày lại cho mũi từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ của em gái mình. Bởi vì chuyện này mà Ngụy Điềm Điềm tức muốn hộc máu. Ngoại trừ chuyện này ra, Điềm Điềm cũng rất chướng mắt Điền Bảo Châu học giỏi, Điền Bảo Châu là một trong những người nhập học trước, còn cô là nhờ vào sự giúp đỡ của bác mình mới được vào học cấp ba, chính vì nguyên nhân này mà Ngụy Điềm Điềm rất ghen ghét Điền Bảo Châu. Tuy nói bây giờ việc học không quan trọng, nhưng mà cho dù là không quan trọng, khi người ta học giỏi như vậy, nhưng bản thân mình lại hầu như luôn đứng bét, chắc chắn là sẽ không vui.
Việc học đã không chiếm được ưu thế; việc ăn mặc càng không chiếm được ưu thế; về diện mạo cũng như vậy nốt, những điều này khiến cho sự ghen ghét ngày một lớn dần lên. Tóm lại là thấy Điền Bảo Châu không vừa mắt, tuy nhiên Ngụy Điềm Điềm này cũng biết nhìn trước ngó sau, tất nhiên sẽ không hành động bộp chộp.
Cô nhận ra anh em Điền Bảo Châu không kiêu ngạo cũng không sủng nịnh, tuy đã hỏi thăm qua và được biết bọn họ đều xuất thân từ trong thôn, nhưng lại không sợ hãi rụt rè giống như những cô gái thiếu hiểu biết ở nông thôn. Cho nên cô cũng chưa hoàn toàn đối đầu trực tiếp với Điền Bảo Châu.
Nhưng bởi vì chướng mắt nên vẫn thể hiện ra bên ngoài một ít.
883 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận