Bảo Châu chỉ tay vào chính mình: "Tới làm tiền chúng em sao?"
Chiêu Đệ gật đầu: "Đúng vậy, Cẩu Tử cảm thấy các em ở bên ngoài đi học, trong tay nhất định có chút tiền. Nếu như may mắn thì còn có khả năng có tiền học phí...."
Bảo Châu: "...... Nhất định phải làm vậy sao ạ?"
Chiêu Đệ: "Tóm lại, cướp thì đương nhiên sẽ không dám. Nhưng mà khó tránh được việc muốn đi lừa gạt người khác, các em đừng quá tin tưởng Cẩu Tử"
Bảo Châu thận trọng gật đầu, nói: "Vâng em hiểu rồi?
Bảo Sơn vẫn chưa nói gì, Chiêu Đệ lén nhìn Bảo Sơn một cái, rồi nhanh chóng dời tầm mắt sang chỗ khác, nói ra cũng thật kỳ lạ, nam sinh trong trường bọn họ, chỉ có Điền Bảo Sơn là có vẻ bề ngoài tốt nhất, nhưng quái lạ rõ ràng là tốt nhất, nhưng không có bạn học nữ nào tỏ ra có thiện cảm với anh.
Lúc khai giảng hình như còn có vài người, nhưng rất nhanh đã biến mất không còn tung tích gì.
Rõ ràng Bảo Sơn lớn lên cũng rất đẹp trai.
Tuy nhiên bản thân Chiêu Đệ cũng không dám đi sang bên, mặc dù ngẫu nhiên đi cùng anh em Bảo Châu, nhưng Chiêu Đệ nói chuyện với Bảo Sơn rất ít. Đương nhiên Bảo Sơn cũng không nói chuyện với Chiêu Đệ, họ chỉ đi cùng nhau mà thôi. Nếu không phải còn có Bảo Châu thì bọn họ giống như những người xa lạ.
Ba người cùng lên xe buýt công cộng, trên xe không có nhiều người lắm, ba đứa nhỏ đều có chỗ ngồi, tiền xe là bốn xu.
Mỗi tuần, Bảo Sơn và Bảo Châu đều về nhà, còn Chiêu Đệ thì không như vậy, thông thường một tháng mới về một lần, tình nguyện ăn uống thiếu thốn một chút, sống khổ một chút nhưng cũng không thích về nhà, ví dụ như lần này vì có ngày quốc tế phụ nữ 8-3, được nghỉ thêm một ngày nên Chiêu Đệ mới về nhà.
Ngồi trên xe vô cùng xóc nảy, rất nhanh đã đến huyện, cũng cùng là ở huyện nhưng chỗ này và chỗ kia lại không giống nhau, thậm chí nơi này còn không bằng thôn Phượng Hoàng. Nhà ga cách trường cấp ba cũng không xa lắm, mấy người họ trở lại trường học, Bảo Sơn đưa Bảo Châu về ký túc xá, phía sau trường học là một dãy nhà dân, phía đông là phòng ngủ của nam, phía tây là phòng ngủ của nữ, nói là phòng ngủ, nhưng theo bọn họ thì đây không khác gì nhà ở, cũng có một cái buồng trong và một cái phòng ngoài, tuy nhiên phòng ngoài hơi nhỏ một chút, chỉ có thể để một ít đồ dùng, mùa đông để cái bếp lửa sưởi ấm, còn nấu cơm thì nhất định là không được. Lúc nhóm người Bảo Châu trở về, cửa đã mở, còn chưa bước vào nhưng đã nhìn thấy một bạn nữ sinh tóc ngắn bưng một chậu quần áo bước ra, mấy người họ vừa lúc đụng phải nhau.
Bạn nữ sinh kinh ngạc: "Các cậu trở về sớm vậy?"
Bảo Châu cười nói: "Đúng vậy, không có chuyện gì thì phải nhanh chóng quay lại đây chứ, tóm lại là không thể chậm trễ việc học.
Bạn nữ sinh tóc ngắn nhướng mày, ừ một tiếng: "Nếu các cậu về rồi thì tôi không cần khóa cửa. Bạn nữ sinh gật đầu với Bảo Sơn rồi nhanh chóng rời đi.
Bảo Sơn cũng chưa đi về phòng, chỉ nói: "Anh cũng về phòng ngủ trước đây, có chuyện gì thì em nhớ kêu anh"
Bảo Châu: "Được ạ.
Mặc dù không quá nghiêm khắc, nhưng trường học cũng tuyệt đối không cho phép nam sinh và nữ sinh vào phòng ngủ của nhau, cho dù là anh em, nhưng Bảo Sơn chưa bao giờ bước chân vào phòng của Bảo Châu, chỉ nói: "Đưa bình nước nóng đây, anh lấy cho em một ít.
Buổi tối mỗi ngày, lúc bọn họ sưởi ấm giường ngủ có thể đun nước ấm, nhưng một phòng ngủ có đến sáu người, chia nhau ra mà dùng thì thật sự cũng không đủ.
Thật ra bọn họ cũng có thể nhờ công nhân viên chức trong trường học đun cho một ít nước ấm, một bình nước là một mao tiền. Tương đương với một phân tiền sẽ dùng được ba lần, cái này cũng không phải là trường học kiếm tiền, chỉ là muốn thuận tiện cho học sinh. Một phân tiền dùng được ba lần cũng không tính là quá nhiều. Nhưng dù sao thì vẫn còn rất nhiều người không có bình nước nóng.
Bảo Châu có thói quen uống nước ấm, cũng có thói quen rửa mặt bằng nước ấm, cho nên chỉ dựa vào việc đun nước ấm lúc sưởi ấm giường ngủ vào buổi tối thì không đủ dùng. Hơn nữa, lúc thời tiết ấm áp thì lại không sưởi ấm giường ngủ. Bởi vậy hai anh em lấy nước cùng nhau thì tiện hơn nhiều.
Bảo Châu: "Vậy anh chờ em một chút"
828 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận