Cô ấy và Tế Ninh là được người khác giới thiệu, tình huống gia đình hai bên đại khái cũng đã rõ ràng. Mặc dù Thích Ngọc Linh luôn nói phòng ở trong nhà dần dần không đủ, nhưng thật ra hoàn cảnh nhà họ cũng xem như là tốt.
Hầu hết người trong nhà đều có công việc chính thức, con cái cũng không cần xuống nông thôn.
Nhưng cho dù là như thế, lúc cô ấy tới nhà, chị dâu thứ hai của Tế Ninh cũng lén ném cho cô ấy không ít ánh mắt khó chịu.
Lúc này nhìn lại Tế Ninh và em họ tình cảm tốt như vậy, cô ấy cảm thấy có chút cảm thán.
"Tình cảm của bọn anh đương nhiên là không bình thường, ha ha ha.
Tế Ninh đè thấp thanh âm, không cho người xung quanh nghe thấy, nghiêng đầu về phía sau, nhỏ giọng nói: "Khi còn nhỏ bọn anh còn cùng nhau lên núi bắt thỏ" Trương Đào Hoa: "! !!"
Tế Ninh đắc ý: "Và đã thành công bắt được rất nhiều thỏ"
Trương Đào Hoa: "Anh giỏi quá vậy"
Tế Ninh: "Tất nhiên rồi ha ha ha.
Cậu cũng trạc tuổi Bảo Sơn và Bảo Châu cho nên mẹ cậu thường xuyên dẫn cậu đến nhà dì hai, tự nhiên cậu với Bảo Sơn và Bảo Châu có cảm tình tốt, cậu nói: "Chúng ta kết hôn, dì hai anh sẽ trang điểm cho em, lúc ấy chị dâu cả và chị dâu thứ hai của anh cũng đều tìm dì hai anh để tranh điểm xinh đẹp như thần tiên"
Lúc này, đổi lại là Trương Đào Hoa đỏ mặt, sao lại nhảy đến bước này?
Cô ấy ho khan một tiếng, trừng mắt nhìn Tế Ninh.
Giọng của mấy người rất thấp, tuy nhiên đằng trước lại có người lớn giọng lấn át hết tất cả.
"Mọi người nghe nói gì chưa? Có tin tức nói là sang năm có khả năng sẽ khôi phục thi đại học.
"Gì? Thiệt hay giả vậy? Cái này đã ngừng nhiều năm như vậy......" "Chính là vì ngừng nhiều năm như vậy, cho nên mới phải khôi phục.
Nếu là trước kia, không ai dám ở trên xe nói đến vấn đề như vậy, nhưng hiện tại thì khác, dường như mọi người đều nói chuyện hơi lớn tiếng một chút.
Tế Ninh nghe nói như vậy, kinh ngạc nhìn về phía Bảo Sơn, hỏi: "Em, em, em có nghe thấy không?
Bọn họ nói......" Hạ giọng: "Muốn khôi phục thi đại học.
"Em đã nghe thấy rồi." Bảo Sơn nói: "Hôm nay em đã nghe nói rất nhiều lần, không biết là bắt đầu lan truyền từ đâu....."
"Vậy em cảm thấy..." Tế Ninh chưa kịp nói xong, nhưng khẩu hình lại rõ ràng: "Có thể thi đại học được không?"
Bảo Sơn: "Em cũng không biết, đại khái là có thể, đại khái cũng không thể, nhưng mà xu thế lớn nhất là học hành luôn không có hại"
Tế Ninh rơi vào trạng thái trầm tư, mà cũng tương tự như vậy, Trương Đào Hoa cũng giống như đang suy tư gì đó....... Những người vừa rồi thảo luận lớn tiếng lúc này vẫn lớn tiếng như cũ, nhưng trong nhà có thể tham gia thi đại học, tất cả đều không ngoại lệ mà cảm thấy trong lòng bất ổn. Vậy nên cũng không nói rõ được là có cảm giác gì.
Giai đoạn này không kéo dài lâu lắm, rất nhanh sau đó mọi người đã đến công xã, Tế Ninh: "Đi thôi, đến nhà anh ngồi chơi chút"
Tuy nhận được lời mời, nhưng Bảo Sơn và Bảo Châu vẫn từ chối, trời rất lạnh, họ chỉ muốn sớm về nhà.
Bọn họ nghỉ muộn hơn trường cấp hai một chút, đương nhiên không thể đi cùng Bảo Nhạc, hai người dẫm lên tuyết thật dày đi về nhà. Tuy là mùa đông tuyết rơi thường xuyên nhưng hôm nay vẫn còn khá hơn mọi ngày. Bọn họ về thôn, người trên đường không nhiều lắm, mùa đông cơ bản là có thể chịu nổi, nhưng không ai dám chạy lung tung bên ngoài.
Đương nhiên, cũng không bao gồm tất cả mọi người.
Ví dụ như lúc bọn họ lên núi đã gặp phải mấy chị em họ Tưởng Đệ, Vọng Đệ.
Không thể không nói nhà này đặt tên thật là gây khó cho mọi người.
Thật ra cũng không thể nói đây là vấn đề của mấy đứa con gái.
Bảo Châu không quen thuộc bọn họ, nhưng cô còn nhớ rõ mình đã đồng ý với Chiêu Đệ, nhìn thấy Vọng Đệ từ xa, cô kêu: "Vọng Đệ em lại đây một chút"
Vọng Đệ nhỏ hơn Bảo Châu một chút, nhưng ở nông thôn thì mười lăm tuổi cũng là một cô gái lớn rồi.
Các chị em cô ấy với Bảo Châu không có qua lại gì với nhau nhưng cũng có tiếp xúc. Rốt cuộc thì người trung gian là Chiêu Đệ.
857 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận