Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 869: Chương 869

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Hai anh em họ là hai tính cách khác hẳn nhau, tuy có vẻ tâm đầu ý hợp nhưng anh trai lại rất ít nói, làm việc gì cũng từ tốn và bài bản. Em gái thì hoạt bát năng động, miệng nhỏ chúm chím nhưng lại nói rất nhiều.
Một đứa giống ba và một đứa giống mẹ.
Bảo Châu vui vẻ cầm lấy chiếc bánh su rồi cười nói: "Con ngoan lắm.
Bảo Sơn: "Em nên hạn chế ăn đồ lạnh"
Bảo Châu lập tức phản bác: "Em chỉ ăn một cái thôi mà"
Chưa kể là khi trưởng thành, Bảo Châu cũng rất thích ăn những món ăn vặt, tính cô lại rất trẻ con.
Dù cho có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì cô cũng vẫn cư xử theo trái tim mình.
Có lẽ chính vì vậy mà Bảo Châu trông khá trẻ trung, cô ấy buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, nhìn y hệt như một sinh viên đại học. Ai mà ngờ được rằng cô đã lấy chồng và có con rồi đâu.
Cô cùng con mình ăn hết gà rán và khoai tây chiên, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn vô cùng. Bảo Sơn bất đắc dĩ bật cười nhìn bọn họ ăn uống no say, người lớn ăn nhiều một chút cũng không thành vấn đề nhưng trẻ con vẫn không nên ăn đồ chiên dầu mỡ quá nhiều.
Bọn họ đang bay đến sân bay của tỉnh, ở đây đều là thành phố phía Bắc, không mất nhiều thời gian di chuyển, chỉ tầm hai tiếng là tới nơi.
Bây giờ và trước kia không giống nhau, trước kia phải đi tàu hỏa mất khoảng hai ba ngày mới tới nơi, nhưng bây giờ di chuyển bằng máy bay cũng chỉ mất có hai tiếng đồng hồ.
Hai đứa nhỏ sau khi ăn uống no say thì lên máy bay ngủ vùi trong chăn. Khuôn mặt hồng hào của hai đứa vẫn còn dính đầy những mảnh vụn gà, Bảo Châu nhẹ nhàng lau sạch sẽ cho con trai và con gái, hai đứa nhỏ mơ mơ màng màng rồi lại ngủ thiếp đi.
Bảo Châu nhìn các con của mình và nói: "Con mình thật là đáng yêu, hai đứa xứng đáng là con của em."
Bảo Sơn bật cười nói: "Không lẽ chúng chỉ là con của em thôi sao?"
Bảo Châu: "Là con của chúng ta.
Bọn họ đã mua ghế hạng thương gia, ghế ngồi và không gian cũng rất thoải mái nhưng bọn họ cũng không thấy mệt.
Rất nhanh đã về đến nhà. Trong những năm vừa qua thì Bảo Châu hiếm khi trở về nhà, mỗi năm cô chỉ về một lần để tỏ lòng thành kính.
Có lẽ bởi vì mỗi năm chỉ về có một lần nên cảm thấy mọi thứ khá lạ lẫm, mọi thứ đều thay đổi rất nhiều.
Đất nước của bọn họ đã và đang phát triển nhanh chóng từng ngày, ngay cả những vùng quê cũng không ngoại lệ. Bên này đường xá đã được tráng bê tông hết cả rồi, so sánh mà nói thì ở đây cũng sung túc hơn rất nhiều.
Nhờ vậy mà mọi người lái xe vô khá nhanh chóng.
Bảo Sơn: "Không ngờ rằng khi xây dựng lại con đường này thì trước tiên có thể thấy chúng ta di chuyển dễ dàng hơn hẳn"
Bọn họ lái xe từ tỉnh thành trở về, tỉnh thành đến thành phố là đường quốc lộ, nhưng phải đi sâu hơn nữa là từ thành phố đến huyện rồi từ xã về làng.
Có thể thấy Bảo Sơn quyên tặng và mở rộng đường đi như vậy thuận lợi hơn rất nhiều.
Tất cả mọi người lái xe trở về làng cũng nhanh hơn.
Đường xá không còn gập ghềnh khó đi như trước nữa.
Bảo Sơn và mọi người về đến làng, ngoài gia đình của bọn họ thì còn có Thích Đại Bảo đã sắp xếp người giúp đỡ. Đây là cái mà nhà họ Điền coi như "vệ sĩ", căn bản mỗi lần trở về, Bảo Sơn đều sắp xếp người chuẩn bị trước, đây cũng là thói quen cá nhân của anh, mặc dù anh biết có thể sẽ không xảy ra chuyện gì.
Nhưng bản năng của anh vẫn rất thận trọng, hơn nữa chỉ cần bỏ ra một ít tiền nhưng lại bớt được rất nhiều việc.
Nhà họ Điền khá là phiền phức, Bảo Sơn không sợ bọn họ nhưng lại lười đôi co với họ.
Vì vậy bất kể là thời gian nào nhà Thích Ngọc Tú cũng sẽ bố trí thêm bảo tiêu ().
[Chú thích:
( ) Bảo tiêu: Bảo tiêu là một nghề khá phổ biến thời Trung Quốc cổ đại. Người làm nghề bảo tiêu được gọi là tiêu sư. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ tài sản của thương nhân. Ở đây ý nói là vệ sĩ.
Tất nhiên để cho thuận tiện hơn thì sẽ để cho họ đứng ở khoảng cách xa và không đi theo sát phía sau.
Bọn họ đi ba chiếc xe hơi về làng, mới vừa vào thôn đã bị người khác nhìn thấy. Lão trưởng thôn năm nay đã hơn tám mươi nhưng nhìn chung còn rất khỏe mạnh, ông ấy ngồi dưới gốc cây đầu làng trò chuyện cùng mấy ông bạn già, ngày thường nhưng lại thấy có xe đi vào thôn, ông hơi lác mắt, sau đó chống tay sau lưng đứng dậy.
Khi xe dừng lại trước mặt ông ấy, Thích Ngọc Tú mở cửa xe đi ra ngoài trước, cười vui vẻ rồi nói:
"Đội trưởng à, ông vẫn trông khoẻ mạnh như ngày nào"
Đối với đội trưởng thì Thích Ngọc Tú rất biết ơn, bởi vì ông ấy công bằng chính trực, vì vậy nên Thích Ngọc Tú mới không cảm thấy những ngày tháng trước kia trở nên khó khăn.
1682 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận