Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 663: Chương 663

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Nhưng ông Thích và bà Thích thì không như vậy, tuy bọn họ cũng thích chiếm lợi ích nhưng bọn họ sẽ không hại người, bọn họ chỉ mặt dày mà thôi.
Bọn họ không hại người, nhưng bọn họ mặt dày, dù sao thì cũng giống như bọ chó (), thích nhảy nhót lung tung.
[Chú thích: ( ) Bọ chó (hay còn gọi là bọ chét chó): là một loài bọ chét sống ký sinh trên một loạt loài động vật có vú, đặc biệt là chó và mèo.] Nhưng hễ người có thể cho bọn họ cái gì tốt là bọn họ đều có thể nâng lên tận trời xanh.
Ông Thích và bà Thích hiểu Bảo Sơn và Bảo Châu tương lai đều có tiền đồ xán lạn, mỗi lần gặp hai đứa nhỏ này, đều cười mà miệng muốn kéo đến tận mang tai.
Bảo Châu bọn họ đều là những đứa trẻ có tấm lòng nhân ái bao dung, đương nhiên sẽ lập tức tiếp nhận.
Thân thiết thì chưa thể nói là thân thiết nhưng ngẫu nhiên tiếp xúc vui vẻ cũng rất tốt.
"Ngày mai đến chỗ ông ngoại bà ngoại có phải nên mua chút đồ hay không ạ?" Bảo Châu hỏi: "Mà mua cái gì bây giờ ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Gần đây mẹ thấy chợ đen có bán trứng gà, các con mua một rổ trứng gà đi"
Bảo Châu: "Dạ được.
Ký túc xá dành cho công nhân của Thích Ngọc Tú cách ký túc xá của anh em Bảo Châu cũng không xa lắm.
Thật ra đây là một căn nhà 5 tầng, chẳng qua kiến trúc so với nhà lầu hiện đại không giống nhau lắm, nó có một cái hành lang ngoài trời, đi đến trung gian mới có thể xuống bậc thang, chứ không phải cầu thang trong nhà.
Thích Ngọc Tú là bảo vệ cổng vì thế cô ấy ở lầu 1 cho nên không đề cập đến trên lầu hay dưới lầu, nhờ thế mà lúc chuyển nhà cũng rất tiện.
Thích Ngọc Tú: "Sáng nay mẹ đi xử lý thủ tục nhậm chức, nghe nói trường học dự định xây thêm ký túc xá cho học sinh"
Ký túc xá của bọn họ bên này là một loạt nhà trệt, thế nên hiển nhiên trường học cảm thấy như vậy có thể là không đủ dùng, hơn nữa hiện tại học sinh cũng càng ngày càng nhiều.
"Nói như vậy không biết con có thể đuổi kịp......" Bảo Nhạc tràn trề hứng thú. Nhưng mọi người suy nghĩ rồi đều lắc đầu, cảm thấy cậu không có khả năng.
Bảo Châu: "Em xem đi, bây giờ cái này chỉ mới là kế hoạch, cứ cho là kế hoạch này được thông qua đi, còn phải tìm người thiết kế, xin tiền xây dựng, tất cả đều cần phải có thời gian. Làm xong mấy công đoạn đó thì cũng đến mùa đông rồi, mùa đông thì không có cách nào khởi công được. Như vậy sớm nhất cũng phải đầu xuân năm sau, cũng không biết trong một năm có thể hoàn thành hay không. Mà năm sau là em thi đại học rồi"
Chương trình học ở khu vực bọn họ hiện tại là hình thức 5 3 2.
Cấp ba chỉ có 2 năm.
Bảo Nhạc gật đầu: "Cũng có lý, vậy chắc em không kịp rồi, nhưng em nghe nói, hình như đang muốn đổi thành 5 3 3"
"Đâu phải? Anh nghe nói muốn đổi thành 6 3 3. Tế Ninh lên tiếng.
Lần lượt mọi người nêu lên ý kiến của mình, trước kia giáo dục cũng không được coi trọng lắm cho nên các địa phương cũng không thực hiện giống nhau.
Nói riêng về tiểu học thì có nơi 5 năm, cũng có nơi 6 năm. Cấp hai với cấp ba cũng vậy, có 2 năm cũng có 3 năm.
Cái này quả thật là có thể tự do tổ hợp.
Hiện tại bọn họ đang theo hình thức 5 3 2 nên muốn sửa lại.
Bảo Nhạc chắp tay trước ngực, nói: "Cho dù là sửa như thế nào, con hy vọng vẫn là 2 năm cấp ba, con không muốn ở cấp ba chịu thêm 1 năm vất vả đâu. Chết sớm thì siêu sinh sớm. Vừa mới nói xong, cậu đã bị ăn một cái tát, Thích Ngọc Tú mắng: "Con lại ăn nói bậy bạ.
Bảo Nhạc kêu oa oa.
Thích Ngọc Tú liếc mắt một cái thì biết con mình đang giả vờ khóc, bọn họ dọn nhà xong thì Thích Ngọc Tú dẫn bọn họ đến Cung Tiêu Xã.
Tế Ninh thầm cảm thán trong lòng, dì hai đúng là đã khác trước rất nhiều rồi. Cậu còn nhớ rõ khi mình còn nhỏ, dì hai tới nhà mình, mẹ đưa dì đến tiệm cơm quốc doanh, cả người dì co quắp sợ sệt.
Nhưng bây giờ lại vô cùng tiêu sái, người đã hoàn toàn thay đổi, giống như lúc nào cũng ở trong trạng thái lơ đãng.
Là người tương đối thân thiết với mấy đứa con nhà dì hai, cậu cũng tương đối hiểu biết bên này, cũng hiểu được điều kiện nhà dì hai rất tốt.
Bắt đầu từ khi nào vậy chứ? Không biết nữa nhưng chắc chắn là do điều kiện tốt.
Cậu thật sự rất vui mừng vì dì hai.
"Dì hai, bây giờ dì còn quen thuộc trong huyện hơn cả con nữa. Thích Ngọc Tú: "Năm ngoái dì tới đây đưa cơm thường xuyên nên cũng biết rõ.
Hơn nữa cô ấy nhìn con đường cái trước mắt lại nghĩ tới "bên kia", thật sự ai có thể ngờ được, con đường này thật sự đã đi qua rất nhiều lần, tuy đã có những sự thay đổi dẫn đến sự khác biệt lớn, dường như không thể tìm thấy những đồ vật tương đồng, nhưng Thích Ngọc Tú vẫn có thể căn cứ vào một vài địa điểm cũ mà tìm được rất nhiều ngóc ngách quen thuộc. Giống như chỗ này của bọn họ hiện tại là tiệm cơm quốc doanh nhưng hơn 50 năm sau đã biến thành trung tâm mua sắm rộng lớn.
Bảo Châu bọn họ còn ở đây rút thăm trúng thưởng được rất nhiều sữa bột nữa.
Cái quán chụp ảnh ở đối diện kia đã biến thành một trại canh gác công an.
Còn có ở phía trước...... nhà lầu công xã đã biến thành cung văn hoá. Tất cả sự thay đổi này đều quá lớn.
Cô ấy tươi cười, nói: "Đợi chút nữa chúng ta cùng chụp ảnh chung đi.
"Được nha"
1029 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận