Cô bạn thường xuyên cảm thấy nhà Điền Bảo Châu thật sự kỳ lạ, luôn có thể lấy ra những món đồ kỳ lạ, Bảo Châu nói: "Là do trước kia cất giữ ở trong hầm, lần này ăn xong thì không còn nữa.
Cô bạn chỉ ừ một tiếng.
Sau này không thể qua bên kia mua rau nữa.
Dương Mông mỉm cười, suy nghĩ rồi nghiêm túc nói: "Bảo Châu, cảm ơn cậu lần trước đã dạy chúng tớ trồng giá đậu"
Cái này giúp cho bọn họ có đồ ăn vào mùa đông.
Bảo Châu cười vui vẻ, nói: "Cậu không cần khách sáo cảm ơn vậy đâu.
Cô sưởi ấm giường, Dương Mông cũng bước xuống giúp đỡ, ngày thường đều là của ai người nấy ăn, bây giờ lương thực nhiều, nhưng mọi người không có thói quen phân chia đồ ăn cho nhau.
Tuy nhiên hôm nay chỉ có hai người, Bảo Châu và Dương Mông thường ngày cũng thân thiết, cô nói: "Cậu nếm thử một cái đi."
Nhưng Dương Mông lắc đầu từ chối, cô bạn nói: "Giờ tớ muốn đến nhà ăn, cậu có đi không?"
Bảo Châu lắc đầu, nói: "Không đi đấu, bây giờ bên ngoài gió to lắm, lạnh lắm.
Dương Mông gật đầu, nói: "Vậy tớ đi một mình"
"Đi đâu vậy?" Chiêu Đệ vội vàng trở về, dáng vẻ mệt mỏi, thấy Dương Mông hình như muốn đi ăn cơm, nói: "Là nhà ăn sao? Để tớ đi cùng cậu"
Dương Mông: "Vậy mau đi thôi."
Ở trường học bọn họ cứ mỗi đầu tháng sẽ đem lương thực đưa đến nhà ăn, cả tháng đều sẽ dùng phiếu ăn cơm, mỗi người đều có phiếu cơm, nếu dùng không hết cuối tháng có thể đổi thành lương thực. Cũng có thể dùng để khấu trừ tiền ăn hàng tháng. Rất nhiều người không đủ ăn, nhưng cũng có một vài người ăn không hết.
Ví dụ như Bảo Châu là thuộc trường hợp ăn không hết, mỗi tuần cô đều về nhà, không ăn cơm chiều thứ bảy. Buổi tối chủ nhật trở về cũng đều mang theo đồ ăn, sáng thứ hai lại không ăn.
Mặc dù một tuần chỉ bớt hai bữa, nhưng tính ra một tháng thì đến tám bữa cơm, thật sự không phải là ít.
Mặc dù như thế, phiếu cơm của Bảo Châu cũng không tiết kiệm được, không chỉ không tiết kiệm được, mà còn phải tự mang đồ ăn đến trợ cấp.
Bởi vì cô ăn không hết nhưng anh trai cô thì ăn không đủ.
Bảo Sơn là một thiếu niên 17 tuổi, đang trong giai đoạn phát triển, nên cũng ăn nhiều như những đứa trẻ khác. Cũng là vì bọn họ ở nhà đều có thói quen ăn cơm no, bất thình lình đổi thành ăn theo kiểu của nhà ăn, thật ra thì lương thực mà nhà ăn thu vào không đến nỗi khiến người ta đói, nhưng muốn ăn no thì không thể.
Cho nên khi không đủ ăn, Bảo Châu sẽ mang một ít khoai lang đến, lúc sưởi ấm giường thì nướng khoai lang.
Cho nên, trường học cho phép mọi người mang theo một cái rương, mọi người đều mang theo một cái rương gỗ nhỏ đựng quần áo đồ đạc. Chỉ có Bảo Châu mang theo một cái thật to, đây là do mẹ cô tìm chú Đại Sơn làm cho, hai anh em mỗi người một cái, tổng cộng cũng tốn mười đồng tiền. Bảo Châu hâm nóng bánh rán nhân hẹ, lại lấy mì xào trong rương ra, đây là mì do mẹ cô xào, cho thêm ít mè trắng, mè đen, ít đường trắng và hạch đào, món mẹ nấu thật là thơm ngon.
Bảo Châu cũng không ra khỏi cửa, đứng ở cửa gân cổ lên kêu: "Điền Bảo Sơn, anh trai...... Điền Bảo Son."
Cô thật giống một cái loa.
Lúc này, Bảo Sơn đang ở trong phòng sửa sang lại đồ đạc, bạn của cậu nói: "Sao tớ nghe như có ai đang kêu cậu.
Bảo Sơn: "Tớ đi ăn cơm đây?"
"Tấm tắc!" Cậu bạn đứng dậy cầm lấy hộp cơm, nói: "Này thì cho cậu khoe khoang, bọn tớ đi ăn ở nhà ăn"
Bảo Sơn cũng xách hộp cơm của mình đi đến chỗ Bảo Châu.
Bảo Châu nhìn thấy bóng dáng anh trai từ rất xa, nói: "Anh mau lại đây ngồi"
Bảo Sơn nhất quyết không vào phòng, lỡ như có chuyện gì, Bảo Châu cũng không nói rõ được, mặc dù không có người, cậu bé cũng chỉ xách theo băng ghế ngồi ở cửa, cũng may vị trí này tương đối tránh gió, Bảo Châu ngồi ở trong cửa, Bảo Sơn ngồi ở ngoài cửa, hai anh em ăn bánh rán nhân hẹ và mì xào.
"Hôm nay vẫn rất lạnh, buổi tối em nhớ lấy túi chườm nóng và rót vào ít nước ấm, đừng để bị đông lạnh"
Bảo Châu gật đầu: "Em biết rồi.
Mặc dù trong cửa và ngoài cửa, nhưng cằm Bảo Châu lại dựa vào vai Bảo Sơn, nhỏ giọng nói: "Hôm nay chị Chiêu Đệ lại đi bán đồ"
Bảo Sơn: "Anh nhận xét là do chị ấy muốn đi, bằng không chị ấy làm gì có cơ hội thích hợp hơn?"
914 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận