Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 627: chương 627

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Trời mới biết sao mẹ cô ấy có thể nghĩ ra chuyện này, thật là muốn mắng một câu thô tục.
"Trên cơ bản nếu sửa tên, nam thì tạm thời không nói tới, nữ thì cũng sẽ sửa lại là cái gì đó Nhi. Hơn nữa, mấy năm nay cũng ít ai đặt là Chiêu Đệ. Mọi người đều nói đặt cho con gái cái tên này không bằng tự mình sửa tên càng tốt.
Bảo Châu chống cằm nói: "Như vậy cũng tốt, tự mình đổi tên cũng được.
Trong lòng mọi người xúc động gật đầu.
Chị cả nhà họ Thích không thuộc hội những người khổ sở vì không có con trai, mà cô ấy cảm thấy nhà mình có quá nhiều con trai cho nên vô cùng chướng mắt việc trọng nam khinh nữ.
Còn Thích Ngọc Tú, hoàn cảnh nhà cô ấy cũng không giống những người khác, cùng với ảnh hưởng của tư tưởng hiện đại nên càng thêm chướng mắt.
Chiêu Đệ nhìn gia đình chị em nhà họ Thích, nghĩ đến chuyện kiếp trước, tuy mọi người đều nói nhà họ Thích toàn là cực phẩm, cả gia đình đều rất kỳ quái, nhưng kỳ thật nhà họ không có trọng nam khinh nữ.
Mặc dù nói hai vợ chồng già thiên vị con trai út hơn, nhưng cũng chỉ là "cách nói tương đối".
Bọn họ yêu nhất chính là bản thân, mọi việc đều nghĩ cho bản thân, càng không tạo điều kiện tốt để giúp đỡ con trai út.
Bởi vì nếu đắc tội với đứa con có tiền đồ rồi nó không trợ cấp cho mình nữa thì phải làm sao, bản thân so với con trai thì càng quan trọng hơn.
Đến cả cô em út nhà họ Thích, nghe nói quan hệ của cô ta với hai người chị gái đều không được tốt, nhưng mà bản thân cô ta cũng không trọng nam khinh nữ. Ngay cả cậu em út nhà họ Thích thì càng không cần phải nói thêm.
Chiêu Đệ không chỉ từng nghe qua truyền thuyết này mà còn quá hiểu biết các loại thao tác không biết xấu hổ này.
Chiêu Đệ nhìn về phía Bảo Châu, thậm chí suy nghĩ trong lòng, nếu bác cả còn sống thì bọn họ vẫn sẽ ở nhà họ Điền, vậy thì có thể khác nhau hay không..... Chỉ là trong nháy mắt Chiêu Đệ lập tức lắc đầu, cảm thấy sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu.
Bác cả xót nhất là Bảo Châu, lúc Bảo Châu còn nhỏ, bác cả chở con gái đi dạo khắp thôn. Hễ ai nói một câu "dù sao cũng chỉ là một đứa con gái", bác cả đều sẽ vén tay áo lên mà chửi. Chính vì như vậy cho nên sau khi bác cả mất, bác hai mê tín mới kiên định cho rằng không thể chọc vào Bảo Châu.
Anh cả hắn sẽ tới tìm hắn lúc nửa đêm.
"Chị ơi? Chị làm sao vậy?" Bảo Châu thấy Chiêu Đệ ngây người ra đó nên đưa tay ra lay cô ấy một chút. Chiêu Đệ lập tức hoàn hồn, đem những cái suy nghĩ đó vứt ra khỏi đầu.
Chiêu Đệ: "Chị đang nghĩ sao lại có những người phụ nữ bản thân cũng là phụ nữ mà còn đi trọng nam khinh nữ cơ chứ?"
Bảo Châu: "Đại khái là không chấp nhận thân phận phụ nữ của mình.
Trương Đào Hoa: "Chính là do ngu muội đó.
Hai chị em nhà họ Thích: "Còn có thể là gì chứ, chính là bị ảnh hưởng từ nhỏ, hơn nữa là do bản thân ngu xuẩn. Trong khi mấy người phụ nữ đang thảo luận đến đề tài này thì mấy đồng chí nam lập tức đều im lặng, không dám tham dự vào, sợ chỉ cần không cẩn thận một chút sẽ dẫm phải địa lôi.
Mọi người bàn việc nhà, thời gian cũng trôi qua thật mau đã đến giờ cơm trưa, Lý Kiến Kỳ và Chiêu Đệ cùng nhau đi mua cơm.
Thích Ngọc Tú ngăn cản nhưng bọn họ vẫn rất kiên trì, hai người đều cảm thấy mình có thể mua được giường nằm là đã có lợi thế lắm rồi, nếu đã như vậy thì nhất định phải trả ơn lại. Bọn họ vô cùng quyết tâm nên Thích Ngọc Tú cuối cùng cũng không từ chối.
Mua đồ trên xe lửa thì không cần dùng tới phiếu, Lý Kiến Kỳ và Điền Chiêu Đệ đều là dáng vẻ người có tiền.
Tuy nhiên đó là chuyện không nên hỏi nên cũng không ai gặng hỏi gì cả.
Bảo Nhạc nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài đủ rồi lại bắt đầu cảm thấy hứng thú với đồ đạc trên xe, cứ luôn miệng nói không ngừng.
"Thế nhưng không cần phiếu......"
"A, món này là thế nhưng lại không nhiều.
"A, cái món thịt kho tàu này nước thịt rất ngon.
"Đồ xào không ngon bằng mẹ làm"
Thích Ngọc Tú cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nói: "Thật là ăn cơm cũng không yên được với cái miệng của con.
Bảo Nhạc bình tĩnh, mỉm cười: "Con tò mò chút thôi mà"
Thích Ngọc Tú: "Tò mò cũng đừng thắc mắc hỏi nhiều như thế!"
Bảo Nhạc lập tức làm động tác khóa kéo sau đó liền cúi đầu ăn cơm, Thích Ngọc Linh: "Em cũng đừng la Bảo Nhạc nữa, đứa nhỏ này rất ngoan, đây là lần đầu tiên thằng bé ra ngoài, em xem chị không phải cũng giống như vậy sao, thấy chỗ nào cũng đều rất mới mẻ"
Mặc dù Thích Ngọc Linh cũng vào thành nhiều năm rồi, nhưng đi xe lửa thì đây cũng là lần đầu tiên.
Bọn họ ngồi xe lửa là vì muốn tới thành phố, hơn nữa nếu đi xa thì mới cần ngồi xe lửa, ngày thường đi xe buýt công cộng cũng đã đủ dùng rồi.
Thậm chí, đối với rất nhiều người mà nói xe buýt công cộng cũng rất xa xỉ.
1098 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận