Còn Bảo Châu, cô vẫn là người luôn trong trạng thái hưng phấn, quả thật hoàn toàn khác với Bảo Sơn.
Tuy nhiên, Thích Ngọc Tú cảm thấy rất vui vẻ, hai đứa nhỏ đều cảm giác mình làm rất tốt, đương nhiên trong lòng cô ấy rất vui.
Thi đại học kết thúc, nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng nhưng khoảng thời gian này cũng rất dày vò người khác. Tốt hay không tốt cũng không biết được.
Đại đội Được Mùa của bọn họ cũng có khá nhiều người ghi danh, lúc này kỳ thật có nhiều gia đình cũng khó mà thi được, nhưng đại đội trưởng cũng không dám không đóng dấu.
Làm chuyện ngăn cản tiền đồ của người khác như vậy, ông có điên mới tự chuốc lấy phiền phức. Ai biết được trong lúc tuyệt vọng người ta có thể làm ra chuyện gì. Nghe nói ở một huyện khác, có đại đội trưởng là kẻ rác rưởi, vẫn luôn đối xử với thanh niên trí thức không được tốt, làm không ít chuyện xấu, người này ngày thường ở trong thôn ức hiếp xã viên, diễu võ dương oai, những thanh niên trí thức cũng bị bắt nạt đến chịu không được. Ngày xưa mọi người đều nhịn, quan huyện cũng không quản đến.
Nhưng lần này khôi phục thi đại học, trong lúc mấu chốt thế này, mà hắn còn làm ra chuyện, không nộp 50 đồng tiền thì hắn không đóng dấu. Kết quả, dẫn đến hắn bị đâm hơn 80 đao, cả nhà đều bị độc chết.
Đến bây giờ, thanh niên trí thức giết người kia còn chưa tìm được. Chuyện này đều khiến những người khác bị dọa rồi, nói đến đại đội Được Mùa, tuy tính tình đại đội trưởng hơi tệ, nhưng lại là người rất tốt, về nhà đều phải cẩn thận nhớ lại xem mình có đắc tội ai hay không, sợ mình cũng trêu chọc tới ai đó rồi dẫn đến tai họa như vậy.
Tuy sau đó cũng nghe nói nhà này làm ra không ít chuyện xấu, nhưng trả đũa điên cuồng như vậy đúng là làm người ta khiếp sợ.
Dù sao thì cũng không thể lấy ác để khắc chế cái ác.
Bởi vì như vậy thôn bọn họ gần như là báo danh nhiều nhất toàn tỉnh. Không có cách nào, các đại đội trưởng đều bị dọa rồi, một vài người ngày thường tương đối kiêu ngạo, bây giờ nơm nớp lo sợ lỡ nói gì không đúng sẽ bị người khác xử lý.
Đại đội Được Mùa cũng có nhiều người báo danh, mặc dù có không ít gia đình đều không cho con dâu hoặc con rể mình báo danh, nhưng chỉ cần tự mình tới đại đội, đại đội trưởng đều tán thành.
Ông có điên mới không cho.
Hơn nữa, chính sách cũng đã nêu rõ bất luận là ai cũng đều có thể báo danh, lấy quyền gì mà cha chồng hay mẹ chồng hoặc trưởng bối mà không cho người ta báo danh?
Đây là chuyện hết sức vô lý.
Đại đội trưởng kiên quyết không để cho chuyện này xảy ra, đại đội bọn họ cũng có rất nhiều người báo danh.
Mọi người thi xong rồi, đúng lúc cũng là mùa đông nên không có việc đồng áng, mọi người thường xuyên tụ hợp cùng nhau "bàn luận đề thi", thanh niên trí thức đã kết hôn cũng không về nhà, mỗi ngày đều chạy đến viện thanh niên trí thức.
Những thanh niên trí thức như bọn họ vốn dĩ rất xa cách nhau, đột nhiên bây giờ lại trở nên gần gũi. Có vẻ như lúc này thân phận của thanh niên trí thức lại được củng cố.
Quả thật đúng là sinh viên tốt nghiệp cấp ba, cũng có không ít người tới tìm Bảo Sơn và Bảo Châu, chỉ là bọn họ rất ít khi ra ngoài nên không thể nào tham dự.
Tuy nói bọn họ nhiệt tình ở trường học nhưng về thôn thì lại chưa chắc.
Cái này không phải là bọn họ làm người như thế nào, mà là...... trời quá lạnh, thật sự quá lạnh nên họ không muốn ra ngoài.
Một lý do nữa là Bảo Châu thấy tình trạng của thanh niên trí thức trong thôn và rất nhiều người khác không được tốt cho lắm.
Cảm nhận được có một trận hỏa hoạn đang chực chờ, hình như chỉ thiếu một kíp nổ nữa là sẽ bốc cháy, Bảo Châu không muốn mình trở thành kíp nổ. Hơn nữa đã thi xong rồi, bây giờ nói nhiều cũng có ý nghĩa gì đâu.
Những việc này trước khi thi mới quan trọng Sau khi thi thì không còn quan trọng nữa.
Có gì để thảo luận nữa đâu? Dù sao thì Bảo Châu và Bảo Sơn đều không thể ra ngoài. Nhà bọn họ và thanh niên trí thức không thân, thanh niên trí thức thật ra cũng không kiên trì mà tới tìm người.
Tuy nhiên trốn được bọn họ nhưng tránh không khỏi họ hàng thân thích.
Ví dụ như Thẩm An năm nay cũng thi đại học, Điền Ngọc Trinh còn tới hỏi mượn anh em Bảo Châu sách luyện tập, nhưng anh em Bảo Châu còn phải dùng đến, như là Lý Kiến Kỳ, còn có anh họ Tế Ninh của bọn họ đều phải mượn sách để chép.
Đối với Thẩm An, anh em Bảo Châu cũng làm giống như vậy, nhưng điều này làm cho Thẩm An vô cùng bất mãn, cô ta cảm thấy chỉ có một quyển sách còn phải so đo nên đặc biệt không vui. Bà Thẩm cũng chính là bà nội của Thẩm An cũng cảm thấy không hài lòng.
Không chỉ có như thế, bọn họ còn đem sách đã mượn cho người khác mượn, làm cho Thích Ngọc Tú phải đi lấy về.
Vì điều này, Điền Ngọc Trinh gặp cô ấy cũng có chút không nóng không lạnh, tuy đều là thân thích, quan hệ cũng không tệ, nhưng con mình không bằng lòng con nhà người ta thì cũng phải bênh con mình thôi. Hơn nữa, Điền Ngọc Trinh cảm thấy một quyển sách cũng không có là gì.
1013 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận