Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 776: Chương 776

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Đứa trẻ học cấp hai trên lầu bởi vì không học tốt mà bị đánh khóc nức nở, kéo ra quyển sách luyện tập của mình, kêu: "Mẹ, sao mẹ có thể bắt con so với cô ấy? Ô ô, mẹ nhìn xem, mẹ nhìn xem mấy cái sách luyện tập bọn con làm đều là người ta ra đó! Mẹ đúng là quá xem trọng con rồi! Ô ô ô! Đây là Điền Bảo Châu, đúng là tra tấn người khác mà!"
Tuy phụ huynh đều rất hâm mộ nhà người ta có đứa con như vậy, nhưng mà đối với trẻ con mà nói như vậy chính là ác mộng!
Cô là con nhà người ta thì không nói tới làm gì rồi, thế mà cô còn cho ra nhiều đề như vậy!
Đúng là quá thê thảm mà!
Học trò tốt sao có thể làm như vậy chứ!
Bảo Châu: Vô tội, đơn thuần, mỉm cười đáng yêu.
Bởi vì chuyện TV màu mà làm cho Thích Ngọc Tú và mấy đứa con nghĩ tới sang năm là lần đầu tiên tổ chức liên hoan tiệc tối Tết Âm Lịch.
Vốn dĩ mấy mẹ con Thích Ngọc Tú cũng chưa nghĩ đến chuyện mua TV cho người nhà ở quê, nhưng đột nhiên nghĩ đến là "lần đầu tiên", Thích Ngọc Tú cảm thấy nếu bỏ lỡ thì có chút đáng tiếc, cho nên đã nhờ anh rể Đường Kiến Nghiệp thông qua vài mối quan hệ nhờ mua thêm một cái TV màu để đưa đến chỗ ông bà Thích, đồng thời cũng đem đến không ít hàng tết. Thật ra Đường Kiến Nghiệp và Thích Ngọc Linh đều kiên quyết không nhận TV màu, dự định lấy cái của nhà mình đưa về quê nhưng Thích Ngọc Tú lại quá ngoan cố.
Lúc chiếc ô tô đi vào thôn, bọn nhỏ đều chạy theo sau, có trời mới biết trời lạnh như thế này tại sao bọn họ vẫn có thể chạy lông nhông ở bên ngoài chơi.
Hai ông bà già không nghĩ tới còn có chuyện tốt như vậy, Thích Đại Bảo đi cùng xe trở về, thật đúng là lải nhải không ngớt, mọi người đều vô cùng mừng rỡ.
Biết nói như thế nào đây.
Hiện tại Thích Ngọc Tú rất ít khi trở về quê nhà, chính vì như vậy cô ấy cũng rất vui lòng chi một chút tiền để làm cho cha mẹ vui, dù sao thì mỗi năm bọn họ lại đều lớn thêm một tuổi. Hơn nữa cô cũng kiếm được nhiều, ngược lại không cảm thấy chuyện này là khó khăn gì. Hai vợ chồng già thật sự rất vui mừng, hiện tại trong thôn cũng có hai ba hộ có TV nhưng mà vẫn chỉ là TV trắng đen.
Cái TV màu này chỉ có duy nhất nhà bọn họ có.
Mấy mẹ con Thích Ngọc Tú đã mua nhiều hàng tết thế này, lại còn cho tiền, hai ông bà thật sự đều cảm thấy mơ hồ như đang bay lên tới tận trời mây. Vui mừng không biết phải diễn tả thế nào cho xuể, ai có thể nghĩ đến bọn họ lại có may mắn như vậy cơ chứ.
Con trai đáng tin, con gái cũng đáng tin.
Con gái cho bằng đấy thứ thật sự không ít chút nào.
Tuy nhiên, Thích Ngọc Tú không ở lại đây lâu, lần này cô ấy trở về vốn dĩ là có việc, ông Thích vô cùng quyết đoán: "Để Đại Bảo làm người chạy việc cho các con.
Cái khẩu khí này rất có dáng vẻ "Con cho cha TV, cháu nội cha cho con".
Thích Ngọc Tú không biết phải nói gì, rõ ràng là cha cô ấy không sai.
Bản thân Thích Đại Bảo cũng rất vui lòng giúp đỡ, ngồi trên xe ô tô, cảm giác này những người khác chưa có cơ hội trải qua, trong thôn bọn họ chưa có ai được ngồi ô tô tư nhân như vậy.
Thích Đại Bảo quen cửa quen nẻo nên mới dẫn đường cho gia đình cô hai Thích Ngọc Tú đi mua đồ viếng mồ mả, sau đó rất nhanh lái xe về thôn.
Hiện tại đại đội Được Mùa đã được sửa tên thành 'thôn Được Mùa Mùa đông ở vùng nông thôn phương Bắc không có việc làm, đúng lúc lại sắp đến Nguyên Đán, mọi người cũng đều ra ngoài chuẩn bị hàng tết, thấy chiếc ô tô đi vào thôn, cả đám đông đều dừng bước, cho đến khi chiếc xe ngừng dưới chân núi, lúc này vài người mới bước xuống xe. Bởi vì là đến viếng mồ mả cho nên chỉ có mấy người bọn họ đi, còn Ellen thì không đi theo.
Bọn họ cùng nhau xuống xe, lập tức đã có người nhìn thấy, họ vừa nhìn đã nhận ra là Thích Ngọc Tú.
"Em Điền phải không?...... Em Điền! !!"
Thích Ngọc Tú nghe có tiếng người gọi mình, quay đầu lại: "Chị Lý?"
Chị Lý chỉ lớn hơn Thích Ngọc Tú hai ba tuổi mà thôi, nhưng hiện tại nhìn cứ như là bề trên của Thích Ngọc Tú vậy.
"Sao giờ này mà em lại quay về thế? Đây là...... A a a! Đây là Bảo Sơn sao? ??" Chị Lý thét lên chói tai.
Bảo Sơn nhướng mày, nói: "Thím Lý, đã lâu không gặp rồi ạ.
Chị Lý: "Sao cháu đã quay về nước rồi?"
Bảo Sơn: "Tại sao cháu lại không thể về thế ạ?"
Chị Lý phát hiện lời nói vừa rồi của mình có nghĩa khác, người ta về như vậy còn có thể vì cái gì chứ? Còn không phải là vì đến viếng mồ mả Điền Đại sao? Chị Lý xấu hổ cười cười, mấy người chị đi cùng chị Lý cũng mồm năm miệng mười.
Chẳng qua là mới mấy năm trước thôi, Thích Ngọc Tú cũng giống như bọn họ là những người phụ nữ nông thôn bình thường, mọi người cùng nhau làm nông, cô ấy ở giữa sườn núi, cuộc sống còn không bằng những người ở trong thôn như bọn họ. Ấy thế mà không biết từ khi nào, từ khi nào đã bắt đầu phất lên như thế?
1037 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận