Cha mę anh đều không còn nữa. Đứa bé giống như một con mèo nho nhỏ không ai cần, rầm rì rớt nước mắt.
Nhìn đứa trẻ khóc lóc ủy khuất như vậy, ngay tức khắc Thích Ngọc Tú và chồng quyết định nuôi dưỡng anh. Anh từ một đứa bé nhỏ xíu như vậy, lớn lên từng chút, tứng chút, bây giờ anh đã mười chín, đã là một người trưởng thành.
Đến lúc này người thân của anh lại tìm tới sao?
Cả người Thích Ngọc Tú sững sờ. Về mặt lý trí, cô ấy biết mình nên vì Bảo Sơn mà vui mừng nhưng về mặt tình cảm, trong lòng cô ấy thấy rất khó chịu.
Đứa con cô ấy nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, con trai cả của cô ấy, cô ấy thật sự rất sợ anh bị người khác cướp đi.
Thái độ của Thích Ngọc Tú, Bảo Sơn và Bảo Châu đều nhìn thấy, Bảo Sơn lập tức cầm tay mẹ và nói: "Mẹ, dù con có người thân hay không thì mẹ vẫn là mẹ của con.
Anh quỳ gối trước mặt Thích Ngọc Tú, kiên định nói: "Mẹ, con biết đột nhiên nói với mẹ tin này là quá đột ngột, chỉ là con không thể dối gạt mẹ, con..."
Thích Ngọc Tú: "Con đứng lên rồi nói"
Bảo Sơn lắc đầu.
Anh nghiêm túc: "Con không đứng dậy, mẹ, dù cho con thật sự có người thân gì đó thì trong lòng con mọi người mới là quan trọng nhất. Là cả nhà chúng ta nương tựa lẫn nhau mà sống, chứ không phải người khác. Cho dù là ai đi chăng nữa thì ở trong lòng con cũng không thể hơn mọi người được. Mẹ là mẹ của con, Bảo Châu là em gái tốt nhất của con, còn có Bảo Nhạc...... Cho dù con thật sự có người thân thì mọi người vẫn quan trọng hơn"
Thích Ngọc Tú thở dài một hơi, nói: "Con đứng lên rồi nói, mẹ cũng không có ý gì khác, chỉ là nhất thời bị kinh sợ mà thôi"
Bảo Sơn không nhúc nhích, Bảo Châu lập tức đỡ anh trai dậy, nói: "Anh, anh đứng lên trước đi, như vậy mẹ sẽ càng áp lực hơn.
Bảo Sơn nghiêng mắt nhìn về phía Bảo Châu, Bảo Châu nghiêm túc: "Ngồi dậy đi rồi nói"
Hốc mắt Bảo Sơn đỏ hoe nhưng lại làm theo lời Bảo Châu mà ngồi xuống.
Thích Ngọc Tú nhìn anh, đưa tay xoa đầu anh, cô ấy nói: "Đã lớn như vậy rồi lại còn khóc. Mẹ không nói gì con cả, nếu con có thể tìm được người thân, mẹ cũng rất mừng cho con.
Bảo Sơn nhấp miệng không nói gì.
Thích Ngọc Tú ra vẻ nhẹ nhàng: "Cho dù con có tìm được người thân, thì con cũng vẫn là con trai cả của mẹ, mẹ không có gì khó chịu cả. Chỉ là mẹ thật sự rất giật mình. Nhà này xác định có quan hệ với con sao?"
Bảo Sơn: "Con không biết rõ nữa, nhưng mà cũng 80 - 90%.
Thích Ngọc Tú gật đầu, nói: "Vậy cũng tốt, tìm được người thân thì tốt."
Bảo Sơn nhắc lại lần nữa: "Tìm được bọn họ thì mẹ vẫn là mẹ của con.
Anh ngồi xổm xuống dựa đầu vào đùi Thích Ngọc Tú: "Mẹ......"
Lúc này tới thủ đô vốn dĩ Thích Ngọc Tú vô cùng vui vẻ, có thể mua được nhà lẽ nào lại không vui? Chỉ là cô ấy cũng không nghĩ tới lại còn có chuyện khác, có lẽ trong mắt rất nhiều người có thể tìm được người thân ở nước ngoài là chuyện tốt, nhưng đối với Thích Ngọc Tú thì chuyện này lại chưa chắc.
Dù có nói một ngàn lần đi nữa thì cô ấy vẫn sợ Bảo Sơn bị mang đi.
Cho nên ban đầu cô ấy rất vui vẻ khi tới đây, nhưng bây giờ lại lâm vào cảm xúc rất buồn phiền, cho dù như vậy Thích Ngọc Tú cũng không nói bất kỳ điều gì khó nghe.
Ngay khi những câu nói ấy chực chờ vọt ra khỏi miệng, cô đã nhanh chóng nuốt ngược lại vào trong.
Nhưng cơ bản Bảo Sơn là một đứa con nhạy cảm, đương nhiên anh có thể nhận ra được, anh cứ liên tục đảm bảo với Thích Ngọc Tú, dù cho mình có thật sự là cháu nội của ông Lôi thì anh cũng tuyệt đối không đi theo ông ấy.
Gia đình anh ở đây, người thân quan trọng nhất của anh đều ở đây, anh còn có thể đi đâu nữa? Tuy nhiên bây giờ nói những việc này vẫn còn sớm, rốt cuộc kết quả xét nghiệm AND phải một thời gian nữa mới có. Nhưng nghe nói Thích Ngọc Tú tới thủ đô, ông Lôi vẫn chủ động đưa ra đề nghị mời Thích Ngọc Tú ăn cơm.
Bảo Châu nói thầm sau lưng: "Dù sao cũng cảm thấy không có gì là tốt.
Thích Ngọc Tú trừng mắt nhìn cô.
Thật ra bọn họ cũng biết Bảo Sơn có thể tìm được người thân là chuyện đáng mừng, nhưng bọn họ cũng thật sự rất sợ người trong nhà mình bị người ta "cướp đi", rõ ràng biết suy nghĩ này là không đúng, nhưng lại không khống chế được bản thân, rốt cuộc thì bọn họ là con người bình thường chứ không phải máy móc. Không thể tránh khỏi mắc sai lầm.
Nếu là con người thì sẽ luôn bị cảm xúc của bản thân chi phối, ví dụ như đối với chuyện Bảo Sơn đi gặp ông Lôi, Bảo Châu chưa bao giờ cảm thấy dễ chịu cũng là vì nguyên nhân này.
Tận trong đáy lòng cô vẫn không thể chấp nhận con người này.
Mặc dù bản thân cô không chịu thừa nhận nhưng hành động lại rất rõ ràng.
Tuy nhiên Bảo Châu có thể không nhận ra nhưng Thích Ngọc Tú lại có.
Ông Lôi sắp xếp một bữa tiệc để chiêu đãi Thích Ngọc Tú, Bảo Sơn cũng đi cùng, Bảo Châu thì không đến.
1067 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận