Sau đó vội vàng nghe điện thoại nói tiếp: "Từ khi chuyển đến thành phố thì gia đình cảm thấy cuộc sống thực sự thuận tiện hơn rất nhiều, thành phố và thị trấn khác nhau nhiều thứ lắm"
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Khi về già thì dù sao cũng nên sống ở thành phố, rốt cuộc thì thành phố vẫn tốt hơn về mọi mặt.
Thích Ngọc Linh: "Không hẳn là vậy, đôi khi cũng thiếu thốn, em xem hiện tại chúng ta sống ở đây, thường ngày ăn uống cái gì cũng không quá bận tâm. Nếu như ở nhà cũ khi rán thịt ai cũng có thể ngửi thấy được. Làm nhiều lần thì sẽ có người lải nhải. Em xem bên này thì lại không có chuyện đó. Lúc ở trong thị trấn, Cung Tiêu Xã hoạt động không còn hiệu quả và thuận lợi như trước nữa, nhưng gia đình Thích Ngọc Tú còn có một khoảng sân rộng để sinh hoạt rất tốt, chẳng phải là muốn thu hút làm cho người khác ghen tị sao?
Anh cả Thích gật đầu nói: "Anh cũng thích có một khoảng sân riêng, em thấy đó nếu vậy thì thế nào cũng tiện, sống trong cao ốc cũng không thoải mái. Nhưng bây giờ người trẻ tuổi đều rất thích sống như vậy.
Bảo Sơn và Bảo Châu sống trong một căn biệt thự trung cấp có khoảng sân rộng chứ không phải sống trong toà nhà cao ốc.
Bảo Châu: "Con cũng là một thanh niên trẻ tuổi ạ.
"Nhưng mà con khác với những người khác.
"Vậy thì không giống nhau chỗ nào ạ?" Bảo Châu vẫn còn chưa phục.
"Mỗi nơi đều có cái khác nhau, còn con thì sống trong một ngôi nhà không phải là nhà riêng" Thích Ngọc Linh vừa nói vừa cười, khi bà ấy đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng hét từ sân, như thể người giao hàng đã đến. Bà ấy vội vàng đứng dậy nhưng Bảo Sơn đã ngăn lại, nói: "Để đó cho cháu ạ.
Ở đây toàn là thanh niên trai tráng sức dài vai rộng, làm sao có thể để cho người lớn làm việc này được. Bảo Sơn nhanh chóng đi ra cửa thì nhìn thấy một thanh niên bưng một thùng bia, hắn vui vẻ mỉm cười: "Anh trai à tôi tới đây để giao bia, người nhà anh đặt mua có phải không?"
Bảo Sơn gật đầu: "Đúng vậy.
Anh trả tiền cho người giao hàng: "Được rồi đó anh mau về đi"
Hắn nở nụ cười nhìn Bảo Sơn sau đó quay người đi......
"Chờ một chút"
Anh đột nhiên mở miệng rồi sau đó nhìn hắn từ trên xuống dưới.
Hắn ta vẻ mặt nghi ngờ nhìn anh, nói: "Anh trai à có chuyện gì hay sao ạ?"
Bảo Sơn nhìn vào người giao hàng đang đứng trước mặt, trấn an lại một chút rồi hỏi: "Anh có phải là họ Khương không?"
Hắn gãi đầu cười nói: "Đúng vậy ạ, làm sao anh biết được thế? Anh có quen biết tôi sao?"
Bảo Sơn hỏi thăm dò hắn ta thì biết được hắn cao gần một mét bảy lăm, thân hình cũng nhỏ nhắn, khuôn mặt chữ Điền, dáng người hơi gầy.
"Anh trông rất giống một người đã qua đời mà tôi biết.
Người giao hàng: "Sao cơ ạ?"
Hắn nhìn Bảo Sơn đầy nghi hoặc, không biết anh đang muốn nói cái gì nữa.
Anh ta nhẹ nhàng nói: "Tôi chỉ đến thị trấn để tìm việc, tôi mới ở đây chưa đầy ba tháng Bảo Sơn cụp mắt xuống, sau đó cười nói: "Tôi biết người thân của anh, đúng thật là có chút giống nhau"
Người giao hàng lại gãi đầu ngơ ngác không biết anh đang nói về ai.
Mà hắn còn nói: "Nhà tôi cũng ở trong thôn nhưng tôi chưa nghe nói về việc nhà tôi có người biết gia đình giàu có nào cả.
Theo ý kiến của hắn thì những người sống ở thành phố đã giàu có, nhưng những người có thể sống ở đây thậm chí còn giàu hơn. Gia đình hắn làm nông tám đời nghèo khó, vậy làm sao có thể quen biết người nhà giàu nào?
Chính xác là không có ai cả.
Bảo Sơn nhìn anh hỏi: "Anh đang làm ở tiệm tạp hoá à?"
Người giao hàng gật đầu: "Đúng vậy, mai mốt nhà anh có cần mua cái gì thì cứ gọi qua cho cửa hàng là tôi sẽ tới giao ngay. Anh đừng nhìn tôi gầy gò ốm yếu mà coi thường nhé, thể lực của tôi rất khoẻ đó. Tôi có thể làm được tất cả!"
Bảo Sơn bật cười nói: "Anh có muốn..... đổi công việc không?"
Nụ cười trên khuôn mặt của hắn đột nhiên lặn mất, hắn kinh ngạc nói: "Đổi công việc sao ạ?"
"Anh Bảo Sơn à, anh đang làm gì vậy? Sao anh không vào...." Bảo Châu chạy ra thì nhìn thấy hắn ta rồi cũng sững người: "Anh là.....
Cô quay sang nhìn Bảo Sơn, trong mắt cô hiện lên vẻ thắc mắc.
Bảo Sơn nhướng mày, Bảo Châu giao tiếp với Bảo Sơn qua ánh mắt, hai người nhất thời cũng hiểu được đối phương đang nghĩ gì.
Cô đột nhiên nói: "Anh tên là Khương Hải Phong có đúng không?"
Hắn ta đáp lại: "Vâng vâng vâng, đúng rồi ạ.
Bảo Sơn ban nãy còn đang tự hỏi liệu có phải đang có nhầm lẫn gì không. Nhưng rất nhanh mọi người đã cho anh biết rằng đó không phải là một nhầm lầm.
Thậm chí còn có thể gọi đúng tên của anh ấy.
Hắn ta còn khá ngây thơ và lẩm bẩm: "Vậy là mọi người thực sự biết tôi sao?"
Bảo Châu khẽ bật cười: "Tôi làm sao có thể nói dối anh được chứ? Người ta lừa người hiền lành, lừa tiểu cô nương chứ ai lại lừa anh làm gì.
"Đúng vậy ạ."
Bảo Châu nhìn nghiêng về phía Bảo Sơn, anh ấy nói: "Anh đang hỏi thử xem anh ấy có muốn đổi công việc của mình hay không"
Người này chính xác là Khương Hải Phong, là cha của Khương Việt và Khương Lãng.
1059 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận