Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 522: Chương 522

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Nhạc: "Cũng không phải là...... Á á.." "Con nhìn đường cẩn thận một chút!"
"Dạ!" Bảo Nhạc bị vấp ngã, từ lúc này đi đường cũng cẩn thận hơn nhiều.
Buổi tối đường núi khó đi, hôm nay cũng không có ngôi sao nào, gió lạnh đến thấu xương.
Cả gia đình trở về nhà, Thích Ngọc Tú cứ nhắc mãi: "Hôm nay thật là không ra làm sao cả" "Trời hôm nay nhiều mây, hình như là muốn mưa." Bảo Sơn ngẩng đầu nhìn trời, nói: "Lúc chạng vạng tối chúng ta quay về thì trời đã âm u rồi, có vẻ trời muốn mưa, nhưng mà chưa mưa nổi"
Vừa dứt lời, Bảo Sơn lập tức cảm nhận được hình như có giọt mưa nhỏ rơi trên mặt, thằng bé nói:
"Trời mưa thật rồi.
"A!"
Bảo Châu cảm thấy hôm nay thật sự không được may mắn.
Cô nói: "Vậy chúng ta đi nhanh lên một chút đi"
Nếu trời mưa, chắc hẳn sẽ tuôn xuống xối xả, mấy người họ phải đi nhanh hơn. Một vài giọt mưa theo gió rơi trên người, Bảo Châu cảm thấy thời tiết bắt đầu lạnh hơn. Mấy người họ cũng không nói chuyện nữa mà bắt đầu đi nhanh hơn.
"Ầm ầm ầm!"
Bảo Châu ngẩng đầu, nói: "Ui sét đánh.
"Không sao đâu, bây giờ cách sơn động cũng không xa, không đi được thì chúng ta trú ở sơn động một lát hết mưa rồi về nhà cũng được. Bảo Sơn vừa đi vừa nói.
"À, có thể ở chỗ chúng ta không có mưa" Thời tiết hai bên cũng chưa chắc giống nhau.
Nói như vậy thật ra cũng không sai, bốn người bọn họ không ngừng tăng tốc, cuối cùng tới lúc trời mưa to, cũng chạy tới sơn động tránh được mưa to.
Không biết có phải thật sự liên quan đến vận may hay không, lúc bọn họ đi vào sơn động, lập tức cảm nhận được mưa to trút xuống không ngừng, sương khói cũng bốc lên.
Vào bên trong sơn động, cảm giác bên này gió êm sóng lặng. Nhưng hoàn toàn không có tiếng sấm hay tiếng mưa rơi.
Một cái sơn động, lại dường như chia cách hai bên thành hai thế giới.
Bảo Nhạc nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia, nói: "Hoàn cảnh này thật quá hão huyền mà Thích Ngọc Tú: "Được rồi, đừng ở đây xem náo nhiệt nữa, nhanh quay về nhà thôi, trở về uống chút canh gừng rồi nghỉ ngơi. Hôm nay cũng rất mệt rồi."
Cả ngày hôm nay bọn họ đã hoạt động liên tục, bây giờ chắc cũng đã khoảng 9 giờ. Mọi người đã tương đối mệt, gấp rút đi thẳng về nhà, về đến cửa nhà tâm trạng mới cảm thấy nhẹ nhõm. Thích Ngọc Tú: "Quả nhiên, ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình"
Mấy đứa nhỏ đều bật cười, Bảo Sơn thấp giọng hỏi Bảo Châu: "Bây giờ em cảm thấy thế nào? Có còn không thoải mái không?"
Bảo Châu vội vàng lắc đầu, nói: "Hết rồi ạ, bây giờ em thấy rất khỏe"
Bảo Sơn gật đầu, nói: "Vậy thì tốt, anh sẽ đi nấu nước.
Bảo Châu: "Để em đi với anh"
Thích Ngọc Tú để cho bọn nhỏ muốn làm gì tùy ý, cô đi thắp hai ngọn nến, rồi bật đèn pin, bắt đầu sửa sang lại những món đồ vừa mua về, bao nhiêu năm trôi qua như thế đồng nghĩa với việc đồ đạc ở nhà bọn họ ngày càng nhiều.
Buổi tối, tới lúc đi ngủ cũng đã hơn 12 giờ.
Tuy nhiên, bọn họ cũng không để ý, sau khi ngủ ngon giấc thì bên ngoài cũng bắt đầu đổ mưa....
Tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi cứ thế lớn dần.
Ngày hôm sau, lúc mẹ con Thích Ngọc Tú tỉnh dậy cũng đã là giữa trưa, tối hôm qua vốn dĩ ngủ rất sâu, mà hôm nay, mưa hết cả buổi sáng, lúc sáng, Thích Ngọc Tú mơ màng mở mắt, còn tưởng là mới 4-5 giờ sáng, nên nằm xuống tiếp tục ngủ.
Ai mà ngờ đã hết nửa buổi sáng.
Cũng may trời tạnh mưa rồi, nếu không buổi chiều hai đứa nhỏ trở lại trường học thì thật là khó khăn.
Bữa sáng, bữa trưa ăn chung một lần, buổi chiều bọn trẻ còn phải về trường học, Thích Ngọc Tú nói: "Mẹ làm vài món ngon cho các con.
Bao nhiêu năm trôi qua, tay nghề của Thích Ngọc Tú đã tiến bộ không ít.
Bảo Châu và Bảo Sơn đều phụ giúp mẹ, đột nhiên khuôn mặt Bảo Châu tái nhợt, Bảo Sơn hỏi: "Em làm sao vậy? Ngủ không ngon sao? Hay vẫn cảm thấy không thoải mái?"
Bảo Châu gật đầu, cô nói: "Dạ, em lại cảm thấy không thoải mái, mà hình như cũng là do ngủ không ngon.
Tối qua hình như em gặp ác mộng, nhưng mà không biết là ác mộng gì, thức dậy lại không nhớ ra, chỉ là một mớ hỗn độn thôi" 846 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận