Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 724: Chương 724

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Cậu nghiêm túc: "Cái này theo anh biết là bút máy Nói tới bút máy, Trần Nham thở dài: "Trước khi Bảo Sơn đi, em cũng không có cơ hội gặp cậu ấy.
Điền Bảo Sơn có hai người bạn tốt nhất là Trần Nham và Đường Tế Ninh.
Trước khi đi anh cũng chuẩn bị quà cho các bạn của mình, cái này theo như Lý Kiến Kỳ biết thì là Bảo Sơn nhờ thím Tú mang về cho họ.
Nhưng cậu cũng biết được cái bút này bao nhiêu tiền, cậu đã thấy biên lai Bảo Sơn đặt trên bàn, cái này phải dùng ngoại tệ mới có thể mua được, một cây bút máy này còn phải trả bằng ngoại tệ cũng lên đến một trăm hai mươi đồng tiền.
Đây là một cây bút máy quý giá.
Cậu im lặng một lát rồi nói: "Cây bút máy này có giá một trăm hai mươi đồng tiền, thậm chí còn phải trả bằng ngoại tệ nữa đấy"
"Ôi trời! !!" Trần Nham suýt chút nữa thì ngồi bệt xuống đất, lắp bắp hỏi: "Nhiều vậy sao anh?"
Lý Kiến Kỳ không thêm nói gì nữa, Trần Nham run rẩy cầm cây bút máy, đi chầm chậm giống như một con ốc sên, từng bước từng bước về phòng sau đó đem cất bút máy xong xuôi, cuối cùng đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
Trần Nham nói: "Thứ này sao có thể mắc như vậy được chứ?"
Đừng nói là Trần Nham, ngay cả cha mẹ của Lý Kiến Kỳ cũng khiếp sợ không nói nên lời.
"Chúng ta không thể nhận món đồ quý giá như vậy được, Bảo Sơn...... À không phải, Bảo Sơn sao lại có nhiều tiền như thế?" Vợ Đại Sơn buồn bực.
Lý Kiến Kỳ: "Cậu ấy viết giấy nợ với ông nội cậu ấy, con cũng đã thấy được.
Nếu không phải do đến trường học giúp Bảo Sơn thu dọn đồ đạc thì đương nhiên cậu cũng không biết.
"Cậu ấy điên rồi sao?" Trần Nham rống lên thật to.
"Anh nhìn dáng vẻ của cậu ấy, hình như là không điên...... Anh cũng không biết đây là cậu ấy tặng cho em. Nếu mà cậu biết thì cậu đã nói người trong nhà không nhận rồi.
Vợ Đại Sơn cũng luôn miệng nói: "Lúc Tú Nhi đem tới đây thì mẹ không nên nhận lấy."
Lý Kiến Kỳ suy nghĩ rồi nói: "Đừng suy nghĩ quá nhiều, đây cũng là một chút tâm ý của Bảo Sơn"
Trần Nham:
Cho dù vậy cũng không dám dùng nữa.
Điềm Nữu: "Vậy để em cất giữ lại, thứ này có thể làm đồ gia truyền?
Lý Kiến Kỳ cười: "Không cần tới mức đó đâu"
Cậu lại nói: "Mẹ à, hay là chúng ta đến nhà thím Tú một chuyến đi, ngày thường nhiều khi không đi được, năm mới cũng nên đi......"
"Được thôi"
Sau khi cả nhà bàn bạc xong xuôi, Lý Kiến Kỳ cũng rất vui vẻ.
Điềm Nữu cảm thấy anh trai mình có chút gì đó rất kỳ lạ, nhưng nếu muốn nói kỳ lạ ở chỗ nào thì thật sự không thể nói được.
Dù sao thì anh trai xưa giờ vẫn luôn kỳ lạ như vậy, mọi người cũng quen rồi.
"Vậy ngày mai chúng ta cùng đi nhé, em rất nhớ Bảo Châu, em muốn đến gặp cô ấy. Ngay sau đó lại nói: "Không biết cô ấy có ở nhà hay không nhỉ?"
Lý Kiến Kỳ: "Chắc là có đó. Cô ấy trở về chắc hẳn sẽ tranh thủ nghỉ ngơi, ở bên kia căn bản rất là bận rộn."
Điềm Nữu tò mò: "Cô ấy làm gì thế anh?"
Lý Kiến Kỳ: "Bảo Châu mở một trường luyện thi "Cái gì cơ?"
Ở chỗ bọn họ thì cái từ này tương đối mới mẻ.
"Giống như trường tiểu học ở thôn chúng ta ư?"
Lý Kiến Kỳ lắc đầu: "Không hẳn là vậy...
Điềm Nữu: "Ý em không phải là quy mô lớn như vậy..."
Lý Kiến Kỳ: "Trường của Bảo Châu lớn hơn trường tiểu học trong thôn chúng ta đấy chứ, hơn nữa cũng được trang trí đẹp lắm, đã vậy còn mới hơn trường tiểu học trong thôn nhiều.
Điềm Nữu:
Cô ấy sợ hãi nên ngây người một lúc lâu, vỗ tay: "Em biết người chị em tốt của em rất lợi hại mà!"
Cô ấy vui mừng chạy vòng quanh: "Bảo Châu của chúng ta từ nhỏ đã lợi hại rồi, em biết có những người chướng mắt Bảo Châu, họ nói đọc sách là vô dụng, bây giờ tất cả đều bị vả mặt rồi kìa!" Chuyện này còn vui hơn cả việc bản thân nhặt được tiền.
Lý Kiến Kỳ cũng bật cười: "Sao lại là Bảo Châu của mọi người vậy chứ?"
Điềm Nữu: "Vốn dĩ chính là Bảo Châu của chúng ta, là chị em tốt của em!"
Cô ấy hừ với anh trai mình.
Bảo Châu ngủ trưa dậy liền hắt xì liên tiếp mấy cái, nói: "Ui cha, ai cứ nhắc mình mãi thế này.
"Người có thể nhắc tới chị nhiều lắm"
Bảo Châu nhướng mày cười, xoa xoa cái mũi, nói: "Vậy cũng phải, dù sao thì cũng tại vì chị đáng yêu quá mà.
Đúng lúc buổi chiều không có việc gì làm, Bảo Châu nói: "Bây giờ đi vào huyện vẫn còn kịp, Bảo Nhạc, em đi với chị một chuyến đến nhà cô giáo Uông không? Nếu đã về đây rồi thì cũng không thể không đến thăm cô giáo.
"Được ạ!"
Bảo Châu: "Chúng ta nên mang cái gì làm quà nhỉ?"
Thích Ngọc Tú: "Con đến kho xem thử đi, gần đây hầu như mỗi ngày mẹ đều đi chợ đen mua hàng tết, ở trong kho có rất nhiều thứ để lựa chọn đó."
Bảo Châu: "Thế thì quá là tốt luôn ạ.
Nói tới đây cô lại vỗ đầu: "Sao con lại hồ đồ như thế nhỉ, con phải đến nhà dì cả trước chứ"
Thích Ngọc Tú bật cười, nói: "Trông bộ dạng vội vội vàng vàng của con kìa" Bảo Châu gật đầu: "Cũng đúng thôi mà, con đang rất rất vội luôn đó."
Cô chỉ trở về có một thời gian ngắn, tính ra thời gian còn không đủ cho cô sử dụng nữa.
1096 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận