Thật ra thì lúc này bà ấy đã chết, dù sao thì vào niên đại đó, một thai phụ bảy tám tháng sao có thể sống được......
Nhưng mà không nghĩ tới việc Bảo Sơn lại học Bắc Đại.
Theo như lời đồn đãi, Bảo Sơn và ông nội hai đã qua đời của anh cũng chính là em trai Lôi trùm là thầy giáo Lôi khoa khảo cổ học của Bắc Đại lớn lên vô cùng giống nhau. Bọn họ lại càng giống ông cố Lôi.
Lúc anh vào trường có rất nhiều giáo viên nhận ra. Năm 79 Lôi trùm yêu nước thương dân nên về nước đầu tư, cùng năm đó anh em trong nhà gặp nhau mới biết được chuyện này.
Sau đó bọn họ xét nghiệm ADN để xác nhận quan hệ huyết thống.
Lôi trùm kiên trì nhất quyết phải đưa Bảo Sơn đi, nghe nói lúc ấy giằng co còn dẫn đến mâu thuẫn, tuy nhiên sau đó không biết Lôi trùm đã làm cách nào mà thuyết phục được Bảo Sơn.
Bảo Sơn đi theo Lôi trùm trở về với dòng họ, thậm chí còn dựa theo gia phả mà đổi tên thành "Lôi Khải Uẩn".
Bảo Sơn đi tận ba năm.
Sau đó trở về dây dưa ở bên cạnh Bảo Châu, sau đó bọn họ lại...... Kết hôn!
Đúng vậy bọn họ ở bên nhau rồi kết hôn.
Cô ấy còn nghe nói, bác gái cả của cô kiên quyết không đồng ý. Nhưng Chiêu Đệ cảm thấy, lời đồn đãi này vẫn còn là nghi vấn.
Cô nhận thấy, thật sự không có cảm giác bác gái cả sẽ không đồng ý, dù sao bây giờ cô ấy cũng cảm thấy Bảo Sơn và Bảo Châu quá thân mật, tuy ánh mắt hai người kia đều trong vắt, giống như căn bản là không có những tâm tư đó.
Nhưng bọn họ vẫn là quá thân mật.
Là anh em ruột thì không sao, bọn họ rõ ràng không phải, từ nhỏ thì mọi người đều biết là không phải.
Như vậy mà bác gái cả của cô ấy vẫn chưa có phản ứng gì cho nên Chiêu Đệ cảm thấy lời đồn đãi chưa chắc đã đúng toàn bộ.
Thêm nữa có lẽ những chuyện về Bảo Sơn Lôi trùm cũng chưa chắc đều là chuẩn, sau đó cô ấy có lên mạng tra thử mà trên đó chỉ toàn tin tức đồn bậy. Rốt cuộc bọn họ cũng không phải người của nhà họ Lôi.
Tuy nhiên chuyện kết hôn là chắc chắn.
Cô ấy nhìn hai gương mặt non nớt kia của Bảo Sơn và Bảo Châu, bây giờ một người mười chín, một người mười tám, thật sự nhìn như thế nào cũng không thể mường tượng ra cảnh tượng đó được.
Hai người kia sao có thể kết hôn cơ chứ?
Không thể tưởng tượng được mà!
Mới tới được thủ đô, Bảo Châu và bọn họ vui sướng cực kỳ.
Người ở niên đại bọn họ đối với Bắc Kinh có khát khao rất lớn, Bảo Sơn và Bảo Châu mỗi ngày đều đi qua phố lớn ngõ nhỏ. Tham quan mỗi nơi một ít.
Chiêu Đệ đi theo đi dạo hai ngày thì yên lặng rút lui. Cô ấy phát hiện nhà này thể lực đúng là quá tốt.
Hơn nữa lại vô cùng có năng lượng, từ sớm đến tối, bọn họ vẫn luôn hưng phấn, hoàn toàn không cần nghỉ ngơi.
Điền Chiêu Đệ cũng không phải là đại tiểu thư cái gì cũng không làm, nhưng muốn tinh thần lúc nào cũng tràn trề như vậy, cô ấy thật sự làm không được.
Vốn dĩ ngồi xe lửa bốn ngày đã mỏi mệt lắm rồi, lại còn tiếp tục đi phố lớn ngõ nhỏ, cô ấy rõ ràng là đi không nổi.
Lý Kiến Kỳ thì vẫn có thể đi được cho nên ngày nào cũng đi theo bọn họ.
Nhưng cũng thật sự là mệt quá sức.
Mặc dù mệt nhưng chơi thì lại rất vui, đại khái là lần này cùng nhau đi chơi, mọi người mới phát hiện ra giữa họ có những điểm rất khác nhau. Trước kia Lý Kiến Kỳ cảm thấy gia đình Thích Ngọc Tú hoàn toàn không khác gì mấy với gia đình mình, nhưng thật sự qua lại nhiều mới cảm nhận được căn bản không có chuyện như vậy, điều kiện nhà bọn họ rõ ràng tốt hơn rất nhiều. Mà Thích Ngọc Tú bọn họ biết lúc Chiêu Đệ học cấp ba đã lén đi kiếm tiền, nhưng lại không biết tình hình của Lý Kiến Kỳ, tuy cậu ít hành động, nhưng cũng có thể nhìn ra được, mấy năm qua nhất định cũng không phải cậu chỉ có tiền lương, chắc là cũng chuyển đồ vật, nếu không phải như vậy thì làm sao giải thích được tình hình tài chính rộng thùng thình của cậu ấy chứ.
Thế là lại giống như Chiêu Đệ vậy.
Tóm lại mọi người đều hiểu biết hơn về nhau.
Nhưng mọi người đều không nói nhiều, trong lòng hiểu rõ lẫn nhau mà không nói ra.
Tuy nhiên thời gian bốn năm ngày cũng trôi qua thật mau, trong nháy mắt đã đến lúc Bảo Châu bọn họ phải đến trường, cả nhà Thích Ngọc Tú với Lý Kiến Kỳ và Chiêu Đệ đường ai nấy đi, hiện tại cũng không có điện thoại để liên lạc, Chiêu Đệ nói: "Chị đã biết trường học của em, em cũng biết trường của chị, có việc gì thì chúng ta lại liên lạc với nhau nhé"
Bảo Châu gật đầu: "Được ạ.
Thích Ngọc Tú: "Đi thôi, mẹ đưa các con đến trường"
Bọn họ tạm biệt nhau, Thích Ngọc Tú và mấy đứa con cùng nhau đi đến Bắc Đại, dọc đường đi cô ấy nói: "Mẹ vẫn luôn cảm thấy tuy Kiến Kỳ có năng lực nhưng lại là người thích yên bình, không ngờ nó cũng lén làm chuyện mua bán nhỏ"
Bảo Châu cười nhướng mày: "Sao mẹ biết anh ấy làm mua bán nhỏ?"
Thích Ngọc Tú đắc ý, nói: "Đó là đương nhiên rồi, nói chuyện với nhau một chút là có thể nghe ra được"
1096 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận