Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 790: Chương 790

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Không nên kiếm tiền một cách nhẹ nhàng và chủ quan như vậy được.
Bảo Châu đưa Thích Ngọc Tú đến chợ bán thức ăn để mua hàng tết, còn cô và Bảo Nhạc nhanh chóng trở về công ty.
Lần này Bảo Châu đi một vòng, trở về lại còn chậm trễ mất hai ngày.
Đầu óc của cô dường như không có một giây nào được nghỉ ngơi, ngay lập tức trở về trạng thái phân công mọi việc.
Từng thứ, từng thứ một, mọi người nghe xong đều cảm thấy choáng váng, nhìn người ta đều đang bận rộn chuẩn bị ăn tết, còn bọn họ vẫn đang liều mạng làm việc, mọi người yên lặng lau nước mắt.
Nếu không phải vì tiền, bọn họ đâu cần phải ở đây chịu khổ.
Đương nhiên vì tiền lương ở đây gấp năm lần bên ngoài.
Vào những ngày nghỉ đông, làm việc gấp bảy tám lần cũng là điều bình thường, cho nên làm sao có thể không nỗ lực được cơ chứ?
Con người mà, họ không dễ bị một chồng tiền chi phối, nhưng rất dễ bị hai chồng tiền chi phối. Đây cũng là nguyên nhân vì sao chỗ Bảo Châu lại làm ăn tốt như vậy, cơ bản ở đây đều là những người tốt nghiệp ở những trường danh tiếng, họ đều là giáo viên giỏi, tùy tiện lấy ra một người cũng có thể làm lãnh đạo ở những trường học khác, thế nhưng ở đây họ cũng chỉ là người bình thường.
Đương nhiên người ta là sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng, được phân công tác cũng không đến mức kém, vì cái gì mà người ta làm việc cho xí nghiệp tư nhân, còn không phải là vì muốn kiếm nhiều tiền một chút sao?
Bảo Châu biết bọn họ có tình nghĩa bạn học nhưng mà làm gì có ai uống 'sương sớm mà lớn lên đâu chứ.
Cho nên cô rất thấu hiểu những điều đó.
"Cuối năm mọi người sẽ được thưởng thêm tiền lương tháng 13!"
"Tuyệt quá đi! Lão đại à, cô là tốt bụng nhất!"
Bảo Châu cười xua tay: "Mọi người hãy mau tập trung làm việc đi ạ. Làm việc vui vẻ nhé!"
Một tháng tiền thưởng lận ư? Điều này thật sự quá tuyệt vời rồi còn gì nữa!
Mọi người thấy Điền Bảo Châu quầng thâm mắt to như vậy còn phải mở họp, bọn họ cảm thán người này vì kiếm tiền mà liều mạng như vậy sao?
Lão đại của bọn họ bận rộn như vậy, người làm công nhân như bọn họ nhất định phải lấy đó làm gương để noi theo.
Cứ như vậy, Bảo Châu bận rộn công việc đến 29 tháng chạp, mọi người nhận tiền đầy túi cũng vui vẻ trở về nhà, tuy công việc thật sự rất bận, nhưng bận như vậy rất có giá trị. Buổi sáng ngày 30, Bảo Châu còn đang mơ màng ngủ, cô đi ra mở cửa thì thấy Điền Chiêu Đệ.
Cô kinh ngạc nói: "Sao chị lại ở đây?"
Điền Chiêu Đệ:
Thích Ngọc Tú: "Không phải mẹ đã nói với con rồi sao, chị họ Chiêu Đệ của con dự định đến đây cùng chúng ta ăn tết"
Mấy đứa trẻ này có nhà mà không thể về, Thích Ngọc Tú nghĩ đến lúc bọn họ ở Thẩm Quyến cũng có qua lại với nhau không ít cho nên đã đón bọn họ đến đây.
Bảo Châu gõ đầu: "Đúng đúng đúng, mẹ đã nói rồi, chẳng qua là con quên mất"
Cô nói: "Do con bận rộn quá thôi.
Thích Ngọc Tú lo lắng nhìn cô, nói: "Mẹ biết con muốn kiếm tiền nhưng cũng không đến mức phải như vậy"
Bảo Châu: "Thật ra mọi chuyện vẫn còn rất suôn sẻ mẹ ạ, con không cảm thấy nhọc nhằn gì đâu. Bận hết đợt này, sau này con sẽ tiết chế lại bớt"
Thích Ngọc Tú nghe xong, lắc đầu không tin, nói: "Con đâu có ghét bỏ việc làm kiếm ra tiền, bận xong đợt này thì con sẽ lại tìm chuyện mới"
Bảo Châu cũng không phủ nhận, cười rồi đổi đề tài: "Thôi mà mẹ, mẹ đừng nói con nữa, à đúng rồi, Tưởng Đệ bọn họ đâu rồi ạ?"
"Đều đang ở phòng bếp cả rồi"
Chiêu Đệ nhìn Bảo Châu, do dự một chút rồi nói: "Bảo Châu à, nghe nói em đang có tình yêu đúng không?"
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy ạ?
Chiêu Đệ cảm thán: "Nhanh thật đấy!"
Trong ấn tượng của Chiêu Đệ, Bảo Châu vẫn là một đứa bé, nhưng sang năm cũng đã hai mươi ba tuổi rồi.
"Em và cậu Lôi rất xứng đôi."
Bảo Châu không nghĩ tới cô ấy lại xưng hô Bảo Sơn như vậy nhưng cũng không thấy có vấn đề gì, mỉm cười nhẹ rồi nói: "Người ta gọi đó là trai tài gái sắc đấy ạ.
"Cũng không phải vậy đâu, xét về tất cả các phương diện thì cả hai đều rất xứng đôi, em có tài hoa hơn cậu Lôi nhiều mà. Chiêu Đệ cảm thấy như vậy cũng tốt, kiếp trước Bảo Sơn và Bảo Châu phải trải qua một vài khúc mắc mới có thể kết hôn, hiện tại thì đã tốt và thuận lợi hơn nhiều. Quả nhiên việc cô ấy trọng sinh giống như một tác động khiến cho mọi chuyện thay đổi theo chiều hướng khác.
Tuy nhiên như vậy cũng tốt thôi mà.
Bảo Nhạc thì trở nên khỏe mạnh.
Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không có khúc mắc gì nữa.
Chiêu Đệ cười: "Trong lòng chị thì em lợi hại hơn cậu ấy nhiều. Chúc mừng các em"
Bảo Châu cười nói: "Cảm ơn chị, nhưng mà lúc này vẫn chưa đâu vào đâu cả. Mà này chị Chiêu Đệ, chị không quen hay yêu ai sao?"
Chiêu Đệ lắc đầu: "Chị không muốn kết hôn.
Kiếp trước cô ấy bị gả đi hai lần, căn bản cũng sinh được hai đứa nhỏ.
1017 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận